Chap 23: Giải cứu
Trời về đêm càng lúc càng lạnh, duy
chỉ có phần ban công chìa ra của tầng 3 khu nhà cấp B là còn chút hơi ấm, lần
này Kai chọn chỗ này để ngủ tạm.
Dù là một vampire đồng nhưng cậu có
thể đến bất cứ nơi đâu trong học viện Lanci mà không ai dám dị nghị, một mặt là
vì cậu là người của Volt với lại dù sao cậu cũng là đứa cháu trai độc nhất của
dòng thuần chủng Akatsuki.
Nhưng vấn đề cần bàn ở đây là không
hiểu sao dạo này có một thứ đang ám ảnh cậu, khuôn mặt và nụ cười của con nhỏ
đó cứ ăn sâu vào tâm trí cậu, trong giấc ngủ, những cơn ác mộng về cái ngày
kinh khủng đó đã được thay bằng khuôn mặt và nụ cười tỏa nắng của một cô gái
nhỏ.
Cậu không biết làm sao để kiềm chế
tình cảm của mình, càng không thể hiểu nổi bản thân mình đang nghĩ gì, tại sao
lại đồng ý cho cô ngồi chung bàn để bây không dám vào lớp vì sợ phải đối diện
với tình cảm của bản thân.
- Haizzz Yume Hana cô thật là biết
cách làm cho người khác khó xử đấy!
Cậu lẩm bẩm thở dài, rồi chợt giật
mình khi nghe thấy tiếng nói vọng từ bên dưới sảnh đi.
- He he, công nhận Rima sa-ma chơi
độc thật quả này thì con nhỏ đó chết chắc.
- Ừ, vùi trong tuyết cơ mà, eo ơi
nghĩ đến mà thấy lạnh, ngày hôm nay chỉ nằm trong chăn thôi mà đã thấy rét rồi
chứ đừng nói gì đến đắp tuyết ngủ.
- Ha ha, cho đáng đời ai bảo cứ xấn
đến các anh trong Volt làm gì…à mà con nhỏ đó tên gì ấy nhỉ?
- Hình như là Yume nghe nói là học
sinh mới chuyển đến. Hắc hắc tên nghe thấy ớn.
.
.
" Yume?" Kai bàng hoàng
kêu thầm rồi nhảy phụp xuống đứng chắn ngang trước mặt hai cô gái là hai vam
quí tộc cấp B.
_PHỤP…
- Á…_ Hai cô gái rú lên vì sợ, liền
sau đó họ trợn mặt nhìn Kai lắp bắp nói_ Akatsuki – kun…
- Nói mau, các cô đã làm gì Yume?_
Kai gằn giọng nói, đôi mắt đỏ như máu
- Ơ, bọn mình…
- NÓI MAU._ Kai lạnh lùng quát lên
khiến hai cô gái sợ hãi, tí nữa là òa lên khóc, vội vàng kể mọi chuyện.
-Tôi sẽ xử các cô sau, cứ chờ đấy.
Cậu gằn giọng nói rồi trèo qua ban
công nhảy phụp xuống tầng một , lao vụt đi, lần thứ hai trong đời, cậu cảm thấy
trái tim mình đang đập loạn xạ, sự sợ hãi xâm chiếm trong cậu.
Kai nắm thật chặt tay, miệng lẩm
bẩm:
- Yume, hãy chờ tôi, cô mà làm sao
thì chết với tôi.
-----------------------------------------------------------
Tại phòng riêng của Tooya, anh đang
mệt mỏi tháo cái canavat trên cổ ra rồi tiện tay vất chiếc áo khoác đồng phục
lên ghế, quả là một ngày mệt mỏi.
Tooya nghĩ rồi ngã vật xuống giường
lôi tấm ảnh có hình một cô bé xinh xắn dễ thương có đôi mắt màu xanh lam to
tròn ra nhìn, khẽ mỉm cười thì thầm:
- Em đang làm gì vậy Yume?
Đúng lúc ấy con quạ đen Cupid từ bên
ngoài bay vào, hai cánh của nó vỗ vào nhau bầm bập, mấy cái lông vũ đen bay
loạn xạ.
Tooya nhíu mày ngồi dậy nhìn thẳng
vào đôi mắt đầy lo lắng của nó ngờ vực hỏi:
- Cupid, có phải Yume đã xảy ra
chuyện gì không?
Con quạ khẽ gật gật đầu rồi tung cánh
bay ra ngoài, Tooya vội đứng dậy, không kịp mặc lại chiếc áo khoác, anh lao
theo con Cupid, bên ngoài trời, tuyết rơi dày đặc, lạnh giá.
- Hãy đợi anh, Yume.
------------------------------------------------------------
- Yume, Yume…
Trong cơn mê man tôi nghe thấy tiếng
ai gọi tên mình thật gần, cố nén đau, tôi khẽ mở mắt ra nhìn, dù đã nhận ra
người đang đứng trước mặt mình là ai nhưng tôi lại không thể thốt lên lời, đôi
môi đã đông cứng lại, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má giờ cũng đóng thành
băng.
- Yume, sao em lại ra nông nỗi này,
chờ tôi một chút, tôi sẽ đưa em lên ngay.
Người con trai lên tiếng rồi dùng
sức mạnh của mình kéo tôi lên khỏi cái hố băng lạnh lẽo, đau đớn ôm tôi vào
lòng, tôi muốn khóc, muốn mở miệng cảm ơn nhưng không thể, và tôi ngất đi trong
vòng tay của người đó….
09:09
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét