Chap 22: Tuyết đỏ
*
Chú thích:
Sa-ma:
Từ ngữ tôn kính dùng để gọi bề trên.
Sempai:
Từ dùng để gọi đàn anh.
Kun
: Từ dùng để gọi một cậu bạn trai (vd Kai - kun ).
----------------------------------------
Trên nền tuyết lạnh cô đơn,
máu và nước mắt của em cứ tuôn rơi,
em chờ anh đến,
em ước được nắm lấy bàn tay anh lúc
này
mong mỏi, khắc khoải, từng giây,
từng phút
nhưng sao…anh không đến
---------------------------------------
_ ÀO…_ một dòng nước lạnh đột ngột
xả xuống mặt khiến tôi rùng mình, khẽ cựa quậy, cảm thấy toàn thân đau buốt,
tay chân không cử động nổi, cả khuôn mặt tôi gần như bị đóng băng.
- Còn không chịu dậy?_ Đang trong
cơn mê man chợt tôi giật mình khi nghe thấy một giọng nữ cao vút đột nhiên vang
lên, liền sau đó là một cú đạp thật mạnh vào bụng khiến tôi tối tăm mặt mày.
Dù đau đến ứa nước mắt nhưng tôi vẫn
cắn răng để không bật khóc khẽ hé mắt ra nhìn, định đứng dậy nhưng không nổi,
toàn thân đã bị dây gai quấn chặt, trên người chỉ còn độc chiếc áo cánh trắng
mỏng manh, hai cánh tay tôi bị gai đâm vào máu tứa ra thấm sang chiếc áo trắng.
Tôi cắn răng cố nén đau ngước lên
nhìn, đập vào mắt tôi là những gương mặt lạnh lùng, vô cảm, sự ghét bỏ, khinh
bỉ thể hiện rõ trong đôi mắt của họ.
- Rima sa-ma, giờ tính sao đây? Chị
định làm gì con nhỏ này?
- Cứ bình tĩnh._ một giọng nói nhẹ
nhàng nhưng cực kì thâm hiểm vang lên, nhanh như chớp một cô gái có mái tóc dài
và đôi mắt màu xanh nước biển xuất hiện ở ngay bên cạnh tôi, ả nắm tóc tôi dựng
dậy, rồi dùng đôi mắt xanh quyến rũ của mình nhìn tôi chằm chằm mỉm cười gian
ác hỏi:
- Ngươi có biết chiều hôm nay mình
vừa làm chuyện gì không?
Tôi thở hổn hển, cố gắng để không òa
lên khóc vì đau, mấp máy môi nói:
- Chị… là ai? Sao tự dưng lại bắt
tôi ra đây?
- Ta là ai ư? Điều này ngươi không
cần biết. chỉ cần người không quên một điều rằng đừng có bén mảng đến gần Tooya
sempai .
- Anh Tooya??_ Tôi ngạc nhiên kêu
lên.
_ BỐP..._ một cái tát nháng lửa đột
nhiên giáng xuống khuôn mặt tôi, cô nàng mắt xanh nheo mắt cay độc, gằn giọng
nói:
- Tên của anh ấy là thứ để cho ngươi
có thể thoải mái gọi ư, đồ cấp C láo toét.
- Vậy ra chị đưa tôi đến đây là vì
anh Tooya?_ Tôi cắn răng hỏi.
- Hừ, một con bé cấp C mà dám ôm anh
ấy, ngươi có biết thân phận của mình là gì không hả?
- Phì, ha ha…._ tôi hơi ngớ người ra
một lát rồi khẽ bật cười khan, cảm thấy chuyện này thật điên rồ.
- Ngươi cười cái gì? Dám coi lời nói
của ta như một trò đùa à?_ Ả gằn giọng nói, đôi mắt khẽ ánh lên tia lửa giận.
- Tôi cười vì hóa ra một vampire
thuần chủng như chị cũng thật hèn hạ, ghen tuông và đánh người một cách vô cớ,
vì lí do gì mà chị nghĩ rằng một vampire cấp C như tôi thì không thể đến gần
các vampire thuần chủng.
- Ha ha, ngươi thú vị hơn ta tưởng
đấy, chết đến nơi rồi còn mạnh miệng.Ta nghĩ người đừng có ôm mơ mộng nhiều,
đối với anh Tooya, ngươi chỉ là một con nhỏ thấp hèn thôi.
- Nếu đúng thế thật thì đối với tôi
chị cũng chẳng khác gì chỉ là một bà chằn thấp hèn_ tôi cười khẩy đáp lại.
- Ngươi…Tốt thôi, nếu như đã muốn
thì ta sẽ cho ngươi nếm mùi đau khổ.
Ả buông tay ra khỏi tóc tóc, hất
mạnh tôi xuống nền tuyết rồi nhẹ nhàng đứng dậy khẽ gật đầu nói với những
vampire bên cạnh là tay chân của mình:
- Xử nó đi.
- Vâng ạ!_ những tiếng dạ ran vang
lên rồi ngay sau đó họ vây quanh tôi, ra sức đánh đập tôi, mồm liên tục c-h-ử-i
rủa như để hả cơn giận.
- Cho mày chết, cho mày chết.
- Đồ vam C láo toét
.
.
Những cú đập, cú đá cứ liên tiếp dội
xuống người tôi, những cây doi gai được vung lên thi nhau quất xuống, khiến da
thịt tôi tứa máu, đau đến độ thấu xương, nước mắt và máu hòa làm một rơi xuống
nền tuyết trắng tinh khôi.
Tôi nằm co quắp như một con tôm,
hứng chịu những đòn roi giáng xuống cơ thể mình, cảm thấy toàn thân như bốc
cháy, nền tuyết trắng nay đã bị nhuốm máu, cái lạnh cắt da như cứa sâu vào vết
thương.
Đến lúc tưởng chừng như tôi không
thể chịu nổi được nữa thì một giọng nói đột nhiên vang lên.
- Dừng lại…
Những cú đập cú đá và chiếc roi gai
đang liên tiếp giáng xuống người tôi chợt khựng lại. Tôi như người mất hết tri
giác, đau đớn ngất đi.
--------------------------------------------------------------
Rima nhìn cô gái vừa bước đến xẵng
giọng hỏi:
- Ngươi đến đây làm gì? Không phải
nhiệm vụ của ngươi xong rồi sao Mika Hintana?
- Xin chị hãy dừng lại, hành hạ cậu
ta như thế là đủ rồi, nếu còn đánh tiếp sẽ gây ra án mạng đấy.
- Ồ, gì đây? Hối hận à? Ban đầu
chính ai là người đã mạnh miệng bảo ta phải xử con nhỏ đó thật nặng tay vào?
Bây h sao lại quay ra mèo khóc chuột vậy?_ Rima kéo dài giọng nhếch mép khinh
bỉ nói.
- Không phải…chỉ là tôi không muốn
chị làm quá lố thôi_ Mika lúng túng nhìn dáng người dính đầy máu đang nằm co
quắp trên nền tuyết lạnh nói.
- Hừ, không cần ngươi nhắc, miễn con
nhỏ đó không chết là được, đừng nhiều lời. Nếu thấy hối hận thì ngay từ đầu
đừng giúp ta có phải hơn không?_ Rima nhướn mày nói.
- Tôi không hối hận, vì Kai tôi có
thể làm mọi thứ, kể cả việc phải loại bỏ người bạn của mình_ Mika cứng rắn nói.
- Tốt, nếu thế thì ngươi không nên
can dự vào chuyện ta xử nhỏ đó như thế nào nữa, chẳng lẽ ngươi muốn con nhỏ này
cướp mất Akatsuki của ngươi?
- Không, không bao giờ._ Mika vội
lắc đầu quầy quậy nói.
- Ha ha, phải như thế chứ, ngươi
thật giống ta đấy, thôi ngươi đi đi.
Mika gật đầu, cúi chào cô gái thuần
chủng rồi nhìn Yume lần cuối khẽ thì thầm:
- Không phải lỗi của tôi, là do cậu
tự chuốc lấy, tôi sẽ không xin lỗi cậu đâu.
Xong cô quay đầu bỏ đi thẳng mặc cho
dáng người nhỏ bé đang nằm quằn quại trên tuyết chờ mong một ai đến cứu.
-------------------------------------------------------------
_ ÀO…_ một dòng nước lạnh ngắt lại
vô tình xả xuống người tôi, toàn thân tôi bị nước làm cho đông cứng lại, tôi
cắn răng cố mấp máy môi, mở mí mắt nặng trịch ra nhìn , khuôn mặt lạnh lùng của
ả thuần chủng đập vào mắt khiến toàn thân tôi đau đớn.
- Sao hả? có đau không? Đây mới chỉ
là đòn cảnh cáo thôi đấy, nếu ngươi mà còn dám đến gần anh Tooya thì tôi sẽ cho
ngươi nuốt hoa Pureblood của nhà Ôatsu đấy.
Tôi căm phẫn nhìn cô ả, nhưng không
thể thốt lên lời, cả người đã mất hết sức lực, đau đau quá.
Cô ả nhìn dáng vẻ bất lực của tôi,
cười khẩy rồi quay sang đám tay chân lạnh lùng nói:
- Tránh ra.
Đợi khi đám đàn em tản ra xa, cô ta
khẽ hất đầu, vung tay lên, dùng sức mạnh của mình tạo ra trên nền tuyết một cái
lỗ rồi hả hê nói:
- Vất con nhỏ xuống đó rồi lấp tuyết
lại, chỉ để chừa phần thân và đầu, nhanh.
Đám vam tay chân dạ ran vâng lời rồi
kéo đến xốc tôi dậy và vất xuống cái hố lạnh lẽo, sau đó chúng thi nhau lấp
tuyết lại cho đến khi chỉ còn chừa phần thân và đầu của tôi nổi lên rồi mới hả
hê bỏ đi để lại những tràng cười khả ố.
.
.
Toàn thân tôi đông cứng lại vì cái
lạnh trong trời mùa đông giá rét, tuyết trắng rơi ngày càng dầy, tuyết không có
mùi sao tôi lại ngửi thấy mùi máu, tuyết trắng xóa sao tôi lại thấy nó có màu
đỏ, phải chăng tôi đang bị ảo giác.
Từng cơn gió lạnh cứ thi nhau quất
vào người tôi như những đợt roi mây luân hồi.
Cả người tôi tê cứng, muốn mấp máy
môi gọi người đến cứu nhưng không thể, tôi bất lực nhìn những bông tuyết lặng
lẽ rơi, nước mắt nóng hổi tuôn trào…có ai, có ai đến cứu tôi không?
"Trời
thật lạnh…
Tuyết…trắng
tinh khôi.
Sao nó lại
trắng đến thế?
Thứ tuyết
này là gì?
Tuyết
không thể đỏ…
Vậy thì tất cả màu đỏ này…đến từ
đâu?"
09:07
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét