Chap 24: Trả thù
Phòng
bệnh vắng vẻ, cô đơn
Màu
trắng của nó khiến em khó thở
Quá
khứ và hiện tại
Tất
cả đối với em đều mơ hồ
Ước
gì anh có mặt lúc này
Ước
gì bóng dáng đó là của anh
Nhưng
ước mong mãi chỉ là ước mong, anh…vẫn không xuất hiện
===================================
Anh sẽ giết chết tất cả những người
làm tổn thương em
Anh thề sẽ không bao h tha thứ cho
họ
Anh muốn em mãi nở nụ cười ấm áp
Muốn đôi mắt đó sẽ là của riêng anh
10 năm trước và bây giờ vẫn luôn vậy
Nhưng…anh chợt nhận ra chính mình
đang gây tổn thương cho em.
====================================
Em..có ghét tôi không, có hận tôi
không
Tôi lạnh lùng và vô tình
Tôi ích kỉ và không hề biết đến sự
tồn tại của người khác
Nhưng em đã làm tôi thay đổi
Nụ cười và ánh mắt của em khiến trái
tim tôi tan chảy
Có phải trong quá khứ tôi đã từng
gặp em?
Tôi sẽ ở bên em hay chọn cách rời xa
em mãi mãi?
-----------------------------------------------------
Takeshi nhìn dáng người gầy gò, đáng
thương của Yume mà xót xa, cảm thấy trái tim mình như bị ai bóp nghẹt, cô gái
có nụ cười tỏa nắng và đôi mắt màu xanh lam trong vắt giờ đang nằm gọn trong
vòng tay anh, người lạnh ngắt vì bị vùi lâu trong tuyết, đôi môi đỏ hồng dần
trở lên trắng bệch, khuôn mặt tím tái lại vì lạnh.
Chiếc áo cô đang mặc trên người thấm
đầy máu do bị dây gai đâm vào. Anh nhìn cô, vừa đau đớn vừa căm thù, nếu biết
được lũ chó chết nào đã làm cô ra nông nỗi này, anh thề sẽ băm chúng ra làm
trăm mảnh.
- Em hãy cố chịu đựng, anh sẽ đưa em
ra chỗ ấm áp .
Takeshi thì thầm định bế cô lên thì
đúng lúc ấy, Kai và Tooya xuất hiện họ lao đến từ hai ngả khác nhau, hai đấng
thuần chủng tối cao, hai con người được cả học viện vampire tồn sùng và kính
nể, họ cũng là những người sẽ kế thừa hai dòng tộc lâu đời và quyền lực nhất
trong xã hội vampire Nhật Bản Hondo và Akatsuki.
Nhưng lúc này đây, trên khuôn mặt
đẹp đến hoàn mĩ của họ không còn cái vẻ đạo mạo, cao quý như bình thường nữa mà
thay vào đó là một nỗi sợ hãi vô hình.
Takeshi hơi ngạc nhiên về sự xuất
hiện của hai tên đồng loại thuần chủng này, nhưng ngay lập tức anh lấy lại bình
tĩnh, lúc này đây anh sẽ không để ai cướp mất cô gái nhỏ của mình.
- Takeshi sao anh/cậu lại ở đây?_
Kai và Tooya cùng đồng thanh hỏi, đôi mắt của họ hướng về phía Yume, tia nhìn
ánh lên sự đau đớn xót xa.
Takeshi ôm chặt Yume vào lòng như sợ
mất đi một bảo vật vô giá, đôi mắt anh khẽ nheo lại, ánh lên tia lửa, ngay lập
tức những ngọn lửa nóng hừng hực đột nhiên xuất hiện ngay dưới chân của Kai và
Tooya, khiến hai người giật mình, vội nhảy dựng lên.
Nhanh như cắt Takeshi bế Yume lên
lao vụt đi và để lại một câu nói lạnh lùng:
- Tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh xá,
không cần phiền hai người.
Trong trời tuyết lạnh giá ngọn lửa
nhanh chóng tắt lụi, Kai và Tooya bàng hoàng trơ mắt nhìn theo bóng Takeshi đưa
Yume đi.
Một lúc sau, Tooya nghiến răng, nắm
thật chặt tay định đuổi theo nhưng Kai đã nhanh tay kéo vai anh giữ lại, tiện
tay cậu giáng luôn một cú đấm vào giữa mặt Tooya khiến anh không kịp trở tay
lãnh nguyên cú đấm vào giữa mặt ngã nhoài ra tuyết, máu phun ra từ miệng.
Tooya có vẻ bàng hoàng trước sự ra
tay của Kai, anh đứng dậy định lao đến trả đòn nhưng… đột nhiên như nhớ ra điều
gì đó, anh đứng khựng lại thu nắm đấm về, phủi tuyết trên áo gầm gừ nói:
- Cậu đang làm cái gì vậy?
- Anh không có tư cách để đến gần cô
ấy_ Kai nói lạnh tanh.
- Cậu nghĩ mình là ai mà có quyền
ngăn cản tôi đến gần Yume.
- Hừ, Hondo, tôi nghĩ anh nên biết
ai là người đã khiến cô ấy ra nông nỗi này_ Kai nhìn Tooya căm hận nói.
- Sao? Akatsuki - kun cậu nói gì ta
không hiểu?_ Tooya nhíu mày hỏi.
- Hừ, muốn biết sự tình ra sao thì
về mà hỏi cái cô bạn thanh mai trúc mã của anh đi, nếu muốn tốt cho Yume thì
anh đừng đến gần cô ấy nữa.
Kai nói xong liền quay gót phóng vụt
đi, để lại Tooya đứng đó một mình, anh khẽ gằn giọng, đôi mắt ánh lên tia vằn
đỏ:
- Rima…
---------------------------------------------------
Tôi khẽ cựa mình thức dậy, cảm thấy
toàn thân đau nhức, mùi ete xộc vào cánh mũi cay nồng, hai cánh tay tôi đều
được băng bó trắng toát trông thật ghê rợn, chỉ vừa mới vào học viện chưa đầy
một tháng thôi mà tôi đã phải nằm viện hai lần trong cái tình trạng thân tàn ma
dại xác ướp biết đi thế này quả là kì tích trong một cuộc đời.
Tôi cay đắng nghĩ thầm rồi cắn răng
ngồi dậy, cảm thấy khó thở.
- Em tỉnh rồi à?_ một giọng nói êm
dịu đột nhiên vang lên ở phía cửa ra vào khiến tôi giật mình vội quay đầu lại
kêu lên:
- Anh Takeshi…
Takeshi nhẹ nhàng bước đến bên
giường tôi nở nụ cười dịu dàng nhìn tôi nói:
- Tỉnh rồi thì tốt, nhưng em còn yếu
lắm nên nằm xuống nghỉ ngơi thì hơn.
- Em không sao, cảm ơn anh vì đã cứu
em nếu lúc ấy không có anh chắc em khó sống_ Tôi cảm động nói.
- Không cần khách sáo, tôi đền bù vì
cái lần dọa em hồi trước là được chứ gì?
- Hơ hơ… _ tôi khẽ cười trừ rồi quay
ra ngó quanh quất phòng.
- Em tìm Hondo hay Akatsuki?_
Takeshi nhẹ nhàng hỏi tôi, nụ cười buồn vẫn còn đọng trên môi.
- Ơ, em…_ Tôi lúng túng cúi đầu
không biết trả lời ra sao, mặt đỏ lựng lên vì ngượng, quả thật là tôi cũng
không biết mình đang mong chờ ai đến nữa, con người có nụ cười dịu dàng, ấm áp
và đôi mắt màu đen u uẩn hay là cái tên tóc bạc lạnh lùng cùng đôi mắt tím lạnh
lẽo.
Hai người này cứ mãi luẩn quẩn trong
tâm trí tôi khiến tôi không tài nào hiểu nổi mình đang nghĩ gì.
- Họ sẽ không đến đâu_ Takeshi khó
chịu nói, đôi mắt khẽ ánh lên tia nhìn lạnh lẽo.
- Tạ..i sao ạ?_ Tôi lắp bắp hỏi.
- Bọn họ nói vết thương của em không
đáng lo và còn nói có việc bận nên đã về trước rồi_ Takeshi xẵng giọng nói.
- Vậ..y à?_ tôi lúng túng nói rồi
mỉm cười gượng gạo, cố gắng làm cho giọng nói của mình thật tự nhiên, trong
lòng cảm thấy hơi tủi thân, trái tim như bị ai xé toạc.
- Haizz, thôi sáng rồi em ngủ một
chút đi.
Takeshi nhìn tôi khẽ thở dài rồi kéo
tôi nằm xuống nhẹ nhàng đắp chăn cho tôi sau đó đút tay vào bọc quần đi ra
ngoài.
Tôi cắn môi, kéo tấm chăn phủ kín
đầu, cảm nhận nỗi buồn đang xâm chiếm toàn cơ thể.
-----------------------------------------------------------------
Trởi vừa hửng sáng, cả học viện
Lanci dường như đều đang chìm trong giấc ngủ yên bình.
Tại khuôn viên phía sau dãy nhà cấp
A có khoảng gần chục vampire cấp A, cấp B, cấp C đủ cả đang nằm úp mặt xuống
nền tuyết gồng mình lên hứng chịu những đợt roi gai luân hồi liên tiếp giáng
xuống cơ thể mình mà không dám hé răng than nửa lời.
Sau khi đã quất roi mỏi tay, Kai khẽ
thở khì, vất cái roi gai sang một bên rồi dùng sức mạnh điều khiển tuyết tạo ra
trên mặt đất các hố tuyết lớn.
Cậu khẽ xoa xoa tay vào nhau lạnh
lùng quay sang đám vam kia nói:
- Tự đi xuống đó rồi lấp tuyết lại,
ai mà dám lên khỏi miệng hố trước bữa trưa thì đừng có trách.
Đám vampire thân tàn ma dại thểu não
nhìn cái hố tuyết lạnh lẽo mà mặt dài như cái bơm rồi lại quay ra nhìn Kai
không nói không rằng ngoan ngoãn đi xuống hố tuyết tự chôn mình. (_ __!)
Kai nhìn cả đám một lượt hài lòng
gật đầu lạnh lùng nói:
- Tốt…
Rồi quay đầu bỏ đi khẽ nói:
- Giờ đến thăm con nhỏ ngốc nghếch
đó thôi.
------------------------------------------------------------------
Tại quầy rượu trong thực xá của trường
.
Rima lảo đảo đi đến cái bàn rượu dài
và ngồi phịch xuống, tên vam tạp vụ đang loay hoay với đống chén đĩa quay ra
nhìn cô hơi ngạc nhiên rồi vội vã cúi đầu xun xoe hỏi:
- Ủa? Rima sa-ma cô làm gì ở đây vào
cái giờ này vậy?
- Cho ta một cốc rượu, nhanh lên_
Rima mệt mỏi nhìn tên tạo vụ rồi lạnh lẽo ra lệnh.
- Vâng_ Hắn gật đầu rồi quay sang tủ
rượu bạch kim lôi ra một chai rượu vui vẻ nói:
- Đây là rượu máu rồng Nauy mới nhập
đấy, đảm bảo cô sẽ thích.
- Nói nhiều quá, rót rượu đi_ Rima
gắt lên đẩy cốc rượu về phía hắn.
Tên tạp vụ nhìn cô hơi khó hiểu rồi
cầm chai rượu quý rót vào cốc của cô lên tiếng dò hỏi:
- Cô có chuyện gì không vui à Rima
sa-ma?
- Hừ, ngươi thì biết cái gì_ Rima
lạnh nhạt nói đưa cốc rượu lên miệng uống rồi lảm nhảm_ ta đã yêu anh ấy từ lâu
lắm rồi, từ lần gặp đầu tiên khi ta còn bé xíu cơ, nhưng bao nhiêu năm rồi mà
địa vị của ta trong lòng anh ấy chẳng hơn gì một cô em gái, trong mắt người
khác bọn ta cũng chỉ là một đôi thanh mai trúc mã mà thôi.
Ngừng một lát, Rima khẽ vuốt mái tóc
dài mượt mà của mình cay đắng nói tiếp:
- Dù vậy ta cũng không hề đòi hỏi gì
nhiều chỉ cần được ở bên anh ấy là đủ, nhưng …ngày hôm qua ta đã thấy anh ấy ôm
một con nhỏ khác, mà nó lại chỉ là một con nhỏ cấp C thấp hèn, không những vậy
ta còn phát hiện ra đôi mắt anh ấy nhìn con nhỏ đó thật dịu dàng và ấm áp, nó
chứa đựng cả một bầu trời yêu thương ta thật không hiểu mình có chỗ nào không
bằng con nhỏ đó chứ?
Tên vam tạp vụ tiếp tục rót rượu ờm
ờ đôi ba câu dù chẳng hiểu gì cả, đột nhiên có một bóng đen xuất hiện ngay cạnh
quầy rượu khiến hắn giật mình suýt đánh rơi chai rượu đáng giá ngàn vàng xuống
đất.
Hắn sợ hãi nuốt nước bọt ừng ực cúi
đầu cung kính:
- Tooya sa-ma, anh muốn uống rượu gì
ạ?
- Không cần, ngươi ra ngoài đi khi
nào ta gọi hãy vào_ Tooya nhẹ nhàng nói khẽ hất đầu ra ngoài cửa.
Tên vam tạp vụ líu ríu làm theo, vội
đi ra ngoài lẩm bẩm trong mồm:
"dòng thuần chủng thật đáng sợ,
xuất hiện như ma vậy…"
Rima khẽ để ly rượu sang một bên
nhìn Tooya dịu dàng nói:
- Tooya sa-ma anh cũng muốn uống
rượu à? Ngồi xuống đây với em.
Khuôn mặt cô khẽ ửng đỏ không hiểu
là vì rượu hay là vì ngượng nữa.
Đáp lại cử chỉ cùng giọng nói dịu
dàng của cô gái đang yêu, Tooya chỉ lạnh lùng hỏi:
- Là em phải không?
- Gì cơ ạ?_ Rima nhíu mày tỏ vẻ
không hiểu.
- Ta hỏi có phải em gọi người đánh
Yume không?
- À, thì ra là chuyện đó_ Rima khẽ
gật đầu làm ra vẻ thản nhiên nói tiếp_ Đúng là em làm đó, thì sao nào? Chắc là
con nhỏ đó rất hay làm phiền anh phải không? Em chỉ là loại đi cho anh một cái
đuôi thôi mà.
Tooya nhìn thẳng vào Rima, đôi mắt
ánh lên tia lửa giận, một lúc sau, anh lấy lại bình tĩnh nheo mắt bình thản
hỏi:
- Em có tin là ngay lúc này đây ta
sẽ giết em không?
Câu nói của Tooya khiến Rima hơi
chột dạ, nhưng cô vẫn cố tỏ ra bình tĩnh bởi cô không tin chỉ vì một con nhỏ
mới chuyển đến mà anh đang tâm giết cô, nghĩ vậy nên cô ngước mặt lên kiên
quyết nói:
- Em không tin…
Nhanh như cắt Tooya lao đến dùng bàn
tay của mình siết cổ Rima thật mạnh rồi đẩy cô vào quầy rượu. Bàn tay anh cứng
như gọng kiềm khiến Rima không tài nào thở nổi, các mạch máu dường như đều
ngưng tụ.
Cô muốn dãy giụa nhưng không thể,
sức lực hầu như đã mất hết, đến khi tưởng chừng như không thể chịu đựng được
nữa thì bàn tay đang siết cổ cô của Tooya khẽ nơi lỏng, anh vung tay hất mạnh
cô vào quầy rượu.
Chiếc áo trên người cô lấm lem rượu
máu, cô ngồi phịch xuống thở hổn hển, sợ đến độ tứ chi bải hoải, Tooya nhìn
Rima một lượt bình thản nói:
- Bây giờ thì em đã tin rồi chứ? Nếu
lần sau em còn động đến cô ấy nữa thì sẽ còn nhẹ nhàng thế này đâu.
Nói xong anh quay đầu bỏ đi.
- Tại sao? Tại sao anh lại làm như
thế với em chỉ vì một con nhỏ vừa chuyển đến_ Rima uất ức gào lên ở đằng sau.
Tooya khẽ quay đầu lại, thở dài nhìn
Rima nói:
- Để ta nói cho em biết, Yume chính
là cả thế giới của ta, cô ấy là bảo vật vô giá mà ta đã cất giữ trong lòng suốt
mười năm qua.
Rima ngồi chết lặng trong quầy rượu
nhìn theo bóng Tooya cay đắng kêu lên:
- Mười năm của anh, thế còn mười năm
của em thì sao? Em không cam tâm, anh sẽ chỉ là của em thôi, rồi em sẽ khiến
con nhỏ đó biến mất khỏi học viện này.
09:12
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét