Tiểu thuyết kinh dị: Hồ Tuyệt Mệnh
Chương 6
Đúng 8 giờ, theo thói quen, Na Lan thay trang phục rồixuống lầu. Áo
ngắn quần sóc, vai đeo túi nhỏ, đeo tai nghe mp3, cô chạy về phíasân vận
động của đại học Giang Kinh. Cái túi đựng quần áo bơi, kính bơi và
quầnáo để thay. Ngày nào cũng vậy, cô chạy 2000m quanh sân vận động rồi
vào bể bơi.Bể bơi mở cửa sau 8h30 tối dành cho độiviên và huấn luyện
viên của đội bơi. Ítngười, nên có thể bơi khứ hồi nhiều lượt để đạt mục
đích luyện tập.
Cô vừa chạy vừa nghĩ đến phần đầu Lời nguyền áo tơi trong mưa gió chỉ
đọc mười phút là xong, hai phần đẫn chỉ vỏn vẹn 5000 chữ mà Tần Hoài đã
“dồn tâm huyết và tình cảm” viết suốt nửa năm!
Câu chuyện mở đầu cũng hơi hấp dẫn: hễ nhìn thấy ngườimặc áo tơi ôm
cần câu thì tất có người chết thảm. Đạo tặc sông nước PhượngTrung Long
đưa con gái thái sư bỏ nhà đi theo gã, cô ta nhìn thấy người mặc áotơi
buông cần câu. Hôm sau Phượng Trung Long lặn xuống nước tìm kho báu,
rồi chết.
Sang phần dẫn 2 thì giống như chuyện có thật, liệu Giang Kinh
có vụ án lớn như thế không? Hai cô gái nhìn thấy người mặc áo tơi về sau
ra sao? Nhân vật không rõ mặt ấy có hành hung họ không? Xác phụ nữ mà
hai cha con nhà nọ phát hiện ra, có phải là một trong hai cô gái khiếp
hãi đó không?
Tại sao suốt nửa năm trời mà Tần Hoài chỉ viết được mươi trang sách?
Có phải sanh ta đã cạn nguồn cảm hứng nên không thể viết tiếp phần trước
đã khéo léo dàn dựng?
Sau một ngày có cả ngàn người vẫy vùng quậy phá, bểbơi lúc này chẳng
khác gì một nồi canh hổ lốn.
Nhưng Na Lan đã quen rồi, bơi xong chỉ cần
xối lại nước cho kỹ là được. Cái hay của người bơi sau cùng là không phải
dùng chung vòi hương sen với ai. Lúc này cả khu bể bơi chỉ có lèo tèo
vài người.
Na Lan vừa xối nước vừa nghĩ đến Lời nguyền áo tơi trong mưa gió, có
lẽ khi nào gặp đội trưởng đội trọng án Ba Du Sinh, cô sẽ nhân thể hỏi xem
có vụ án năm xác chết hay không. Cô và Ba Du Sinh quen nhau trong
quá trình cô làm luận văn tốt nghiệp>Một thầy giáo ở Đại Học Công an-
thành viên của nhóm đề tài- giới thiệu cô gặp Ba Du Sinh, anh ta cung cấp
cho cô một số tư liệu về bối cảnh các vụ trọng án, anh ta cũng là cố vấn
của nhóm đề tài của cô.
Na Lan kiên nhẫn xối cho sạch đám bọt dầu gội đầu, xoa đôi mắt đang nhắm tịt, giờ có thể mở mắt được rồi.
Nhưng đúng vào lúc mở mắt ra, cô có cảm giác mình đang bị nhìn trộm, ánh mắt ấy quen quen, đầy oán hờn.
Cô quay đầu lại thật nhanh, và nhìn thấy một bóng người cao cao, tóc dài, váy ngắn ở chỗ góc ngoặt của tường.
Cái bóng ấy biến mất rất nhanh.
Na Lan lấy khăn bong quấn quanh mình thật nhanh, bước vòng qua góc
ngoặt, đó là gian thay quần áo, các tủ đựng áo xếp hàng vây lại thành nơi
thay quần áo. Không một bóng người.
Lau khô người rồi thay quần áo, cô bước nhanh rangoài. Người phụ nữ
trông cửa đã ra về, chỉ thấy hai nam nhân viên đang kéo mộtbao tải phèn
chua đi về phía cửa bên của bể bơi. Cô vội chạy đến hỏi họ có nhìnthấy
một cô gái tóc dài mặc váy ngắn không, hai anh đều nhìn Na Lan từ đầu
đếnchân, nói: “Chẳng phải chính là cô hay sao?”
Giờ đây Na Lan khẳng định mình không hề rối loạn thị giác và ý thức, Ninh Vũ Hân đang theo dõi cô thật.
Đúng vào lúc mình xuất hiện thì cô ta bị Tần Hoài cắt đứt cuộc tình,
ngờ rằng mình là niềm hoan lạc mới của Tần Hoài nên theo dõi nhằm có được
chứng cứ chắc chắn. Nhưng sau đó thì sao?
Cô còn phải ngày ngày đến nhà Tần Hoài ở đảo Hồ Tâm để“đi làm”, Ninh
Vũ Hân có cả ngàn lý do đáng buồn cho rằng Na Lan sang đó chẳng qua là để
gặp gỡ, dan díu và ăn trưa với anh ta.
Cú phôn mà Tần Hoài nhận được khi đang ngồi trong Loa Cư khiến anh ta
rất sợ, không thể tiếp tục giả vờ đàng hoàng, chỉ có thể là do Ninh Vũ
Hân gọi đến gây rắc rối. Ngày trước đã bao lần được Tần Hoài đưa tới
đó ăn hải sản, đương nhiên cô ta biết thừa cái mẹo ấy của anh. Và rất có
thể là cô ta không hề lên tàu, mà trở lại đảo để quan sát Tần Hoài và Na
Lan nâng cốc,nói nói cười cười trong quán Loa Cư.
Đầu Na Lan như muốn vỡ tung. Tai cô lại văng vẳng những lời độc địa
của Tần Hoài nói vào máy di động: “Nếu cứ tiếp tục đeo bám,thì sớm muộn
gì một trong hai ta sẽ phải đổ máu để trả giá!” Anh ta nói câu ấy với ai?
Chỉ có thể là Ninh Vũ Hân.
Nếu Phương Văn Đông nói đúng, Tần Hoài và Ninh Vũ Hânkhông có quan hệ
gì, thì hay là Ninh Vũ Hân mắc hội chứng thần kinh “ảo tưởng được yêu”?
Đó là những người chỉ yêu đơn phương nhưng rất cực đoan, nghĩ rằngmình
yêu say đắm đối phương, muốn chiếm hữu đối phương vô tội kia bằng mọi
thủ đoạn: bám theo, gây rắc rối, bạo lực, thậm chí là giết chóc.
Vấn đề là Tần Hoài có ‘vô tội’ không, có sạch sẽ không? Anh ta chẳng khác gì nước bể bơi khi chưa đánh phèn.
Đáng buồn là Na Lan vẫn phải bơi trong đám nước đục ấy.
Ninh Vũ Hân, nếu cô cứ tiếp tục đeo bám thế này thì cô hoặc tôi hoặc mỹ nhân ngư Na Lan bé nhỏ sẽ phải trả giá bằng máu.
Na Lan thấy lạnh buốt, lạnh thấu tim.
Na Lan đi một vòng quanh sân dưới nhà, không hề thấy bóng Ninh Vũ Hân. Hoặc là Ninh Vũ Hân không để cho cô nhìn thấy.
Cô lên gác, lòng đầy băn khoăn, không muốn gọi điện làm phiền Đào Tử,
cô gọi điện cho mẹ đang ở quê, nghe bà nói đủ thứ chuyện nhà,chuyện địa
phương. Cô cảm thấy bà vui, nhẹ nhõm. Kể từ sau khi cha cô bị hại,bà mắc
chứng trầm cảm, gần đây đã dần bình phục.
Cô đặt điện thoại xuống bàn, mở laptop, định tiếp tục chỉnh lý luận văn.
Nhưng ngón tay như đụng phải bàn là nóng bỏng, cô rụt ngay tay lại.
Laptop của Na Lan luôn đặt mật mã bảo vệ, chỉ cần sau20 phút không
đụng đến, nó sẽ tự động tắ- chờ, phải nhập lại mật mã thì mới mở lại
được. Nó vẫn ở ngay giao diện đang đọc, nhưng hình như nó biến thành
con vật cưng ngoan ngoãn nhận ra chủ nhân, nó không đòi cô phải nhập mật
mã.
Điều ngán nhất là giao diện ấy sau khi “tỉnh lại” thì rối loạn khác hẳn.
Trước khi đi bơi, Na Lan đang đọc bản thảo 5000 chữ của Tần Hoài, rồi
bỏ đó để về sẽ đọc lại. Lúc này 5000 chữ đáng thương ấy đã biến khỏi màn
hình. Và, cả cái ổ cứng di động cũng biến mất khỏi cổng USB của laptop.
Tức là, khi Na Lan đi bơi thì có người đột nhập căn phòng ký túc xá,
gỡ hàng rào bảo vệ sơ đẳng, đánh cắp nửa năm “tâm huyết” của Tần Hoài.
Có lẽ Tần Hoài nên lấy làm mừng vì nửa năm chỉ viết 5nghìn chữ chứ không phải 500 nghìn chữ.
Gió đưa vào cửa sổ vẫn mang theo khí nóng mùa hè nhưng Na Lan bất giác
so vai co ro, như muốn chống lại cái lạnh của đêm đông. Cô bước đến cửa
nhìn kỹ ổ khóa. Không hề suy suyển.
Vậy đây là kiệt tác của một tay chuyên nghiệp.
Có nên loại trừ khả năng Ninh Vũ Hân đã đột nhập? Na Lan không thể
nhìn nhận một nữ nhà văn xinh đẹp là một cao thủ đạo chích trèo tường phi
thân. Nhân vật như thế có thể xuất hiện trong tiểu thuyết của Tần Hoài
chứ không thể có trong đời thật. Huống chi Ninh Vũ Hân hình như chỉ
mải theo dõi cô chứ không rỗi hơi để làm cái chuyện “khéo tay” này.
Nếu không phải cô ta thì có thể là ai? Ai có thể tò mòđối với cái tiểu phẩm đáng buồn ấy của Tần Hoài ?
Càng nghi hoặc Na Lan càng cảm thấy nỗi sợ hãi đanggiơ tay về phía cô.
Cô bỗng thấy căn phòng yên tĩnh khác thường. Mọi ngàykhi đọc sách hay
nghỉ ngơi co thường gắng ít gây tiếng động, nhưng sự yên tĩnhlúc này
khiến tim cô đập quá nhanh.
“Đáng ghét!” cô kêu lên vì chợt hiểu ra tại sao lạiyên tĩnh.
Chú chuột Hamster bất động.
Chú chuột cưng vốn không bao giờ chịu ngồi yên, giờ nó nằm im, khiến ta đau xót biết chừng nào.
Nó nằm trên đám xơ vỏ bào êm ái, bốn chân chổng ngược,ngay những sợi
râu của nó cũng bất động.
Na Lan ngồi thụp xuống mở cửa lồng,bàn tay run
run đụng vào cái chân bé xíu của con chuột. Không phản ứng gì.
Hai mắt nhòa lệ, lúc này cô mới hiểu câu nói “tình cảmsâu nặng với con chuột cưng” không phải là nói đùa.
Tại sao kẻ trộm cái ổ cứng lại giết con chuột? Là để cảnh cáo cô? Cô
đã bị cuốn vào chuyện rắc rối gì mà bị theo dõi, bị phá phách?
Na Lan cố kìm nước mắt tuôn trào, ngón tay cô ấn nhẹv ào bụng chú chuột.
Cảm ơn trời đất, tim nó vẫn còn đập nhè nhẹ, nó chưa chết. Hung thủ
chỉ bắt nó ngủ li bì, chắc y đã dùng thuốc mê. Đúng là y cảnh cáo cô.
Mình đã làm gì sai trái?
Cô đổ nước trong cái lọ nhỏ xíu vào chai rỗng, dốc chút thức ăn còn
lại của nó vào cái túi ni-lon. Đã đến lúc cô phải báo cảnh sát.
À, trước hết phải gọi điện cho Tần Hoài đã.
“Na Lan cô đã nghĩ lại à? Bây giờ bữa tối vẫn còn kịp”Đào Tử sẽ thất vọng về Tần Hoài, vì anh ta không tiến bộ chút nào cả.
“Có kẻ đột nhập vào phòng tôi, lấy mất ổ cứng di động của anh, đầu độc
con chuột Hamster của tôi, anh có thể cho tôi chút manh mối gì không?”
mấy câu này của Na Lan có thể khiến cả thành Giang Kinh choáng váng.
“Chỉ thế thôi à?” Tần Hoài suýt nữa phì cười
“Chắc anh vẫn cho rằng chưa đủ?”
“Đã nghe cái tên Ninh Vũ Hân chưa? Chắc là xa lạ vớicô, nhưng tôi đã gắn bó với cô ấy”
“hiện nay cô ta thường trực ở cửa nhà tôi 24/24, đủ tư cách để làm
paparazzi rồi. Ngay tôi đi bơi, cô ta cũng vào tận gian thay đồ để viếng
thăm…”
“Chắc cô ấy mê thân thể của cô” đúng là cách nói theo tiêu chuẩn của Tần Hoài.
“Tối nay tôi sẽ gặp ông Hải Mãn Thiên để xin nghỉ.Loại công việc này
chẳng phải là việc dành cho con người làm. Nếu sáng mai tôikhông sang
nhà anh thì anh đừng ngạc nhiên”
“Đương nhiên chẳng phải việc để cho người làm, mà là dành cho người
đẹp làm” Tần Hoài cho rằng ngôn từ của mình quá hay, đâu biết rằng đã
phản tác dụng, chỉ khiến Na Lan nhớ đến khúc nhạc
Người đẹp kỳ quái“Tôi
hiểu cô, cô không phải người dễ dàng bỏ cuộc”
“Anh không hiểu tôi. Chẳng qua mới chỉ gặp nhau một lần…” Na Lan rất bực, Tần Hoài tán tỉnh bất kể lúc nào
“Có những người sống với nhau cả đời nhưng vẫn như xalạ, có những người chỉ gặp một lần đã gắn bó ba kiếp”
Na Lan định nói có lẽ anh chuyển sang viết tiểu thuyết tình yêu thì
không đến nỗi nửa năm trời chỉ viết được 5 nghìn chữ “táo bón”,nhưng cô
chỉ nói: “Tôi mong anh nói thật cho tôi biết, tôi hoặc anh đã gây ra rắc
rối gì? Đây là cái trò kỳ quái gì vậy?”
Tần Hoài im lặng một lát rồi nói: “Tôi chỉ có thể bảo đảm với cô rằng, Ninh Vũ Hân tuy cố chấp nhưng bản chất rất tốt”
Na Lan nghĩ bụng: dạo trước Ninh Vũ Hân đã hủy diệt“tiếng thơm” của
anh ta, lúc này anh ta vẫn bênh vực cô ấy, thảo nao bọn con gái xiêu lòng
vì anh ta.
“Tôi không biết kẻ trộm lấy ổ cứng của tôi là ai, nếu biết tôi sẽ báo
cảnh sát. Tôi có thể khẳng định họ chỉ là những kẻ tiểu nhân đáng khinh,
cô đừng sợ”
Na Lan thầm cười nhạt, nếu có kẻ lẻn vào phòng ngủ của anh, mở máy
tính rồi cuỗm đi các tài liệu, đánh thuốc mê co thú cưng của anh mà không
để lại dấu vết gì, dù không biết hắn là ai thì anh vẫn cứ báo cảnh sát.
Na Lan biết Tần Hoài chẳng thể giúp gì cho mình, bèn lạnh nhạt nói good night. Tần Hoài nói: “Cô nuôi chuột làm vật cưng à?”
“Chuột Hamster”
“Chắc hẳn cô rất cô đơn nên mới nuôi chuột làm bạn”
“Tai anh có sao không thế? Tôi nói là chuột Hamster.Nuôi vật cưng thú vị ở chỗ nó không luôn miệng nói những chuyện bát nháo”
“Mai cô không đến chỗ tôi thật à?”
Na Lan đáp: “Anh thử nói lý do tôi nên tiếp tục đi làm được không?”
“Chúng ta sẽ cùng khám phá các bí mật: ai đang bám theo cô, đe dọa cô.
Tôi viết tiểu thuyết kinh dị, cô biết rồi, tìm đáp án là niềm vui
vô tận. Một người vui sao bằng nhiều người cùng vui, cô đừng trông mong
cảnh sát sẽ miệt mài điều tra một vụ vặt vãnh…”
Na Lan kiên quyết nói xin chào, và kết thúc cuộc gọi.
Cô biết Tần Hoài nói cũng đúng, cô không ngây thơ chorằng cảnh sát sẽ
chú ý cái vụ án nhỏ, rất bình thường này nhưng cô vẫn báo với phòng Bảo
vệ của nhà trường. Anh công an trực ban đến độ mươi phút, ghi biênbản,
không hứa hẹn hay động viên. Cô cũng chẳng thể trách gì họ.
Anh tar a về, tiếng bước chân nhỏ dần, Na Lan lại tínhxem có nên gọi
điện cho Ba Du Sinh ở đội cảnh sát hình sự công an thành phố không. Nhưng
lại nghĩ mình hơi thộn, hơi lo sợ quá mức. Ba Du Sinh chuyên làmcác vụ
trọng án, ở thành phố lớn như Giang Kinh này mỗi ngày xảy ra vài
vụ,không nên làm phiền anh ấy vì một chuyện quá nhỏ. Nếu gọi vụ này
“trọng án đổ máu” thì chẳng qua chỉ là tình tiết con chuột Hamster bị
đánh thuốc mê, có cần phải làm to chuyện hay không?
05:30
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét