Thứ Ba, 3 tháng 12, 2019

Một chút men rượu khiến cho cả tôi và chồng trở nên khí thế hơn khi chuẩn bị "lâm trận". Thế nhưng sau màn dạo đầu đầy cảm xúc, anh bỗng khựng lại rồi thắc mắc về cơ thể tôi.

https://doisongvietnam.vn/tu-vi-hom-nay-5-12-2019-cua-12-con-giap-tuoi-hoi-tai-loc-tang-tien-tien-bac-ao-ao-ve-tui-79930-12.html

Ngày quyết định lấy Hoan, tôi vấp phải sự ngăn cản lớn đến từ phía mẹ. Nói là ngăn cản cũng không đúng lắm, chính xác hơn là mẹ muốn tôi suy nghĩ thật kỹ về chuyện cả đời này. Tôi biết không phải tự dưng mà mẹ nói vậy.

Hoan là người đàn ông có đầu óc, có chí khí. Thế nhưng gia đình không có điều kiện nên thậm chí anh phải dang dở chuyện học đại học vào năm 2, khi bố anh, lao động chính trong nhà gặp phải tai nạn. Anh bỏ dở việc học tại một trường đại học thuộc top để đi làm kiếm tiền gửi về cho gia đình và nuôi các em.

Ở thời buổi này, bằng cấp cũng không phải điều quá quan trọng nên nhờ nhanh nhẹn tháo vát, anh cũng gọi là có chút chức trong một công ty thực phẩm. Tôi gặp anh qua sự giới thiệu của một người quen. Quả thực, ngay từ lần đầu gặp nhau, cả hai đứa tôi dường như đã trúng phải tiếng sét ái tình.




Ảnh minh họa.

Hoan kém tôi 3 tuổi và đó cũng chính là lý do ban đầu tôi khá do dự có nên tiến đến với anh. Dù là người phụ nữ hiện đại song tôi cũng biết được sự trớ trêu của tuổi tác, khi vốn dĩ phụ nữ thường già hơn so với đàn ông cùng tuổi, đằng này còn là một cậu trai kém tôi những 3 tuổi. Thế nhưng rồi trái tim ấy sao có thể cưỡng lại được sự bồi hồi xuyến xao. Tôi và Hoan chính thức hẹn hò, chính thức xưng anh-em rồi kết hôn trong sự bất ngờ của khá nhiều người.

Vị thầy bói mà mẹ từng xem nói rằng tôi sẽ khổ nếu quyết định lấy Hoan. Thực lòng, điều đó không phải tôi không biết trước. Sau kết hôn, tôi động viên chồng quay lại học tiếp, hoàn thành chương trình đại học. Trong 2 năm đó, phần lớn các khoản chi tiêu trong nhà đều là do tôi gánh vác, số tiền anh làm thêm được dành để chi tiêu cho việc học hành. Ngày anh nhận chiếc bằng tốt nghiệp cũng là lúc bé đầu của chúng tôi chào đời.

Nhà có thêm thành viên mới, chồng đã hoàn thành xong việc học, chúng tôi đón nhận những niềm vui mới trong tâm trạng vừa mừng vừa lo. Thế rồi một cơ hội chợt đến khi người thầy dạy cấp 3 khá thân với tôi có chia sẻ về việc tuyển dụng kỹ sự đi Nhật làm việc. Công việc phù hợp với chuyên ngành chồng tôi theo học, thu nhập lại cũng khá, chưa tăng ca được khoảng 45-50 triệu đồng và quan trọng sau 1-2 năm sẽ được tạo điều kiện để bảo lãnh vợ con sang cùng.

Có ai muốn phải sống xa gia đình của mình song hơn ai hết, chúng tôi biết đâu là điều cần cho tương lai. Tôi đồng ý để chồng đi phát triển sự nghiệp với những mong anh sẽ khẳng định được mình và phần nào gây dựng được chút vốn liếng.

Thời gian đầu, chúng tôi gần như trò chuyện tất cả những lúc anh được nghỉ. Thế rồi công việc bận rộn hơn, anh bắt đầu quen với cuộc sống ở đó, tăng ca nhiều hơn, những cuộc trò chuyện, tin nhắn cũng dần vơi. Sau khoảng 1 năm, vì nhiều lý do nên anh nói chuyện bảo lãnh vợ con sang Nhật được lùi lại một thời điểm khác phù hợp hơn. Tôi nghĩ điều này cũng đúng, quan trọng là bên đó anh phải ổn định được mới đưa mẹ con tôi sang.

Thế rồi chồng thông báo sẽ về Việt Nam một thời gian để thăm gia đình. Háo hức, chờ đợi, tủi tủi hờn hờn là tất cả tâm trạng của tôi khi đó. Ngày gặp chồng ở sân bay, tôi không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn chồng rồi nhìn lại mình. Trông anh béo ra, trắng và còn phong độ hơn ngày trước còn tôi thì đúng chuẩn một bà mẹ bỉm sữa ở nhà.

Tôi cố nhủ lòng rằng tất cả âu cũng là vì con cái, vì gia đình. Đêm hôm đó, tôi nấu một bữa cơm thật ngon toàn là món anh thích, nhanh nhanh chóng chóng cho con đi ngủ để hai vợ chồng có thể "tâm sự". Đã bao lâu hai vợ chồng mới có một đêm "tân hôn" như này, vậy mà lòng tôi lại chát đắng.

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2019

Tác giả Bạo Mễ Hoa vừa cho ra mắt tác phẩm gây xôn xao thời gian gần đây mang tựa đề Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ, truyện thuộc thể loại ngôn tình hiện đại, hào môn thế gia, sủng ngọt, cưng chiều, hắc bang…
“Gả cho tôi, tôi giúp em đòi lại tất cả, để cho em được vui vẻ an nhàn!” Cô đột nhiên kết hôn và trở thành thiếu phu nhân của Đế Quốc, kết quả cả ngày đều bị anh chèn ép đủ điều.
Trong phòng tắm tin nóng 24h được biết, nhìn thấy que thử thai hai vạch: “Tôi không muốn sinh khỉ con! Chết tiệt, anh phạm qui!” Anh nở nụ cười hài lòng: “Anh không sinh khỉ con, vậy nuôi một cái bánh bao chơi vui hơn!” Cô đập bàn gầm lên: “Không phải nói chỉ là kết hôn theo hợp đồng thôi sao…”
Mắt phượng người đàn ông khép hờ: “Ừ thì hợp đồng cũng không làm trở ngại chúng ta thực hiện việc sinh sản của con người!”
Anh là tổng giám đốc hàng tỷ, nắm trong tay một nữa mạch sống kinh tế của Đế Quốc, tin đồn anh là người cuồng bạo, ngang ngược, không gần nữ sắc nhưng anh lại cưng chiều cô sủng đến tận cùng làm người ta tức lộn ruột! Cô cầu cứu: Tin đồn khốn kiếp! Là giả! Cùng đón xem truyện hay này các bạn nhé.

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2019

Ánh mắt của Tiến sĩ Ban Bố vượt ngang cát vàng chói mắt dưới nắng, rơi lên di tích của khu thành cổ.


Dưới truyện tiểu thuyết sức tàn phá của hàng ngàn năm tháng, tòa thành cổ có thể từng đại biểu cho đỉnh cao của văn minh nhân loại khi xưa, chỉ còn lại đó đây từng mô đất thấp nhô lên trên mặt đất, khó bề nhận ra, che phủ một cách bất khuất khu thành cổ khiêm tốn phương viên bốn dặm Anh trong sa mạc tây nam Ai Cập.
Chỗ miệng hố thăm dò mặt đất đụng tới thành, nhân viên đoàn khảo cổ đang tụ tập, dưới đất lờ mờ truyền lên tiếng xẻng, bùn đất không ngừng được vận chuyển ra, được xe tải chở tới đổ ở một đống đất đã giống như một ngọn núi nhỏ cách đó không xa. Tư tưởng của Tiến sĩ Ban Bố chảy đến thế giới bên dưới: đào xong đường hầm, bố trí đầy đủ hệ thống chiếu sáng, rút nước ngầm ra, trong hầm trụ chống như rừng, và một trăm hai mươi bậc thang ăn sâu xuống lòng đất, nối liền hơn hai mươi mét hầm đào, là con đường tắt nối liền tới nền văn minh ngày xưa.
Thư kí Hạnh Ti của đoàn khảo cổ Ngang Trách, người phụ trách liên lạc với bên ngoài đến bên cạnh ông nói: “Tiến sĩ, chúng tôi có chút vấn đề.”
Tư tưởng của Tiến sĩ Ban Bố trở về với hiện thực, ngạc nhiên nhìn khuôn mặt tròn thật thà trung hậu của Hạnh Ti.
Hạnh Ti nói: “Hội khảo cổ học quốc tế không chịu chi trả kinh phí ngoài định mức nữa, xem ra chúng ta lại phải ngừng công việc rồi.”
Đây đã là lần thứ ba phải ngừng công tác khai quật giữa chừng vì vấn đề kinh phí.
Sắc mặt tiến sĩ Ban Bố trầm xuống, ông lạnh lùng nói: “Để tôi nói chuyện với Tôn Bách Thân một lần.”
Trong mắt Hạnh Ti chớp lên vẻ cam chịu, do dự nói: “Điện thoại vừa rồi là Tôn Bách Thân tiên sinh tự mình gọi tới, đồng thời ông ấy nhắn ông đừng đòi tiền ổng nữa, đây là quyết định sau cùng của ủy ban, tuy ông ấy là chủ tịch, nhưng vẫn phải tôn trọng quyết định này.
Sắc mặt tiến sĩ Ban Bố chuyển sang màu trắng, môi miệng rung rung, chẳng lẽ hơn hai năm tâm huyết, hơn nửa đời nghiên cứu, đến thời khắc mấu chốt thế này lại bỏ dở giữa chừng? Đáp án cho câu đố văn minh ngàn năm của nhân loại đã đến trong tầm tay rồi!
Nhân viên thông tin của phòng liên lạc trong căn cứ chạy tới, cao giọng gọi: “Tiến sĩ! Bên dưới có phát hiện trọng đại, xin tới ngay lập tức.”
Tiến sĩ Ban Bố đứng ngay dậy, quả tim nhảy lên điên cuồng, ngẩn ra một chút rồi mới nhớ lại chạy tới hướng cửa vào đường hầm khai quật.
Tin tức này như tiếng sét truyền khắp nơi, mấy chục nhân viên khác công tác trong căn cứ vứt bỏ chuyện đang làm, không hẹn mà cùng đuổi theo Ban Bố tới cửa hầm.
Sau hai năm buồn rầu khắc khổ khai quật khảo cổ, cuối cùng cũng đến sát na rung động lòng người.
Ban Bố tiếp lấy mặt nạ oxy đưa tới, vội vàng mang lên, tiến vào thế giới dưới lòng đất được đèn chiếu sáng như ban ngày. Ông cẩn thận di động dưới đường hầm, tránh né những trụ chống chắn đường, bước xuống từng bậc thang đu, tiến xuống từng tầng một, sau cùng đến được đường hầm sâu nhất thứ bốn mươi tám.
Mười mấy nhân viên công tác chen chúc nhau ở cuối đường hầm, khi Tiến sĩ Ban Bố và người tùy tùng xuất hiện, bọn họ tự động tránh sang một bên, để tầm nhìn của Tiến sĩ Ban Bố không bị cản trở, có thể thấy được cảnh tượng ở cuối đường hầm.
Ông nhìn thấy một cái cửa đá.
Ông từ từ lại gần, vẻ không tin nổi, đưa tay lau bùn đất dính trên cửa đá, trong mắt chớp lên quang mang kì dị, giống như giáo đồ thành kính nhìn thấy thượng đế.
Đây chỉ là một bộ phận nhỏ của cửa đá, bùn đất rơi xuống lộ ra những điêu khắc hoa văn phong phú: sinh vật kỳ dị, thần nhân uy nghiêm dữ tợn, phủ dày trên cửa đá, im lặng nói lên sự cao quý và ti tiện, nổi lên và chìm xuống của văn minh nhân loại.
Sức chú ý của Tiến sĩ Ban Bố rơi lên mấy hàng song song trên cửa đá, những phù hiệu trung gian giữa hình vẽ và văn tự.

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Cân nhắc kĩ khi doc truyen sex với thể loại loạn luân có thật dành cho người chuyên đọc truyen 18 trở lên nhé. Dưới đây là chi tiết chuyen sex

Đọc Truyen sex gái Trinh dâm đãng .Tôi đặt bàn tay lên đùi Trinh. Trinh vẫn nằm im ngủ say như chết. Hai đùi nó dang ra một cách thoải mái. Nó thường mặc quần đùi khi ngủ.

Tôi nhích dần bàn tay lên nhẹ nhàng. Tôi liếc qua mẹ tôi nằm kế bên Trinh. Tôi nghe tiếng thở phì phò. Tôi an tâm là mẹ tôi vẫn ngủ say như mọi khi. Bàn tay tôi nhích lên đến háng nó, đụng ngay đến chiếc quần lót của nó.
Tôi ngừng lại một chút xem Trinh có động tịnh gì không. Tôi thấy Trinh vẫn thở đều và ngủ say. Mấy ngón tay tôi bắt đầu luồn vào mép quần lót Trinh. Tôi rướn vào một tí nữa thì chạm ngay phần thịt mềm cửa mình Trinh. Ba bốn ngón tay tay của tôi đã nằm lọt thỏm vào đó, chạm mấy cọng lông của Trinh. Tôi dùng dấn mấy ngón còn lại vào luôn và ve vuốt phần mu của Trinh. Một nhúm lông mềm mại nằm trên cửa mình nó. Tôi vuốt xuống khe hở, lần tìm cái âm vật mà mấy thằng con trai khác hay nói. Tôi chả thấy đâu cả, chỉ biết có 2 miếng thịt nhỏ nằm ở giữa khe. Trinh vẫn chưa có phản ứng gì cho thấy nó biết tôi đang mò nó. Tôi rất muốn nhìn tận mắt cửa mình nó ra làm sao. Tôi bèn nghĩ đến chuyện tuột quần nó ra. Tôi rút nhẹ bàn tay ra khỏi quần lót Trinh rồi đặt tay trở lại trên bụng nó. Tôi luồn nhẹ nhẹ bàn tay vào lưng quần đùi nó. Chưa thấy nó có vẻ gì phát hiện, tôi tiếp tục ấn vào sâu hơn. Mấy đầu ngón tay đã chạm lưng quần lót của nó. Tôi đợi hơi thở của nó nhịp xuống rồi từ từ đưa tay quần lót nó. Bàn tay tôi lọt thỏm vào ngay gò mu Trinh. Tôi hơi rướn cổ tay lên rồi dùng còn lại kéo từ từ chiếc quần đùi nó xuống. Kéo được một bên xuống qua chỗ xương hông, tôi kéo bên còn lại. Bây giờ tôi có thể nhìn hai xương hông của nó. Nhưng vừa nhích xuống chút nữa thì nó cựa mình đẩy tay tôi ra. Tôi biết tôi đã thất bại. Trinh kéo quần lên, miệng lầm bầm: “làm kỳ quá! lần nào cũng vậy!”. Nó lấy mềm quấn xung quanh bụng để phòng thủ. Còn tôi, thui thủi quay về giường ngủ tiếp.
Tôi công nhận cửa mình Trinh rất to. Hai môi ngoài của nó đầy đặn và mu trên rất cao. Vì đây không phải là lần đầu tiên tôi lợi dụng mò mẫm Trinh trong lúc nó ngủ. Và cũng như mọi hôm, khi nó phát hiện, nó đẩy tay tôi ra. Tôi cũng không dám làm tới vì sợ nó la hay méc lại với ngoại tức là mẹ tôi. Trinh là cháu ruột kêu tôi bằng cậu. Cha nó đi lính chết, mẹ nó tức là chị tôi đi tái giá gửi nó lại cho mẹ tôi nuôi từ lúc 8 tuổi đến nay là một7 tuổi. Tôi lớn hơn Trinh 6 tuổi.
Nhà tôi ở chung cư nên khá chật chội. Ba người, mẹ tôi, tôi và Trinh ngủ chung trên cái gác lửng vì dưới nhà chỉ đủ để bàn tủ ghế và vật dụng. Chúng tôi đã sống như thế hơn một0 năm nay từ lúc Trinh về ở chung với chúng tôi lúc 7 tuổi. Hồi còn nhỏ, tôi hay chở Trinh đi học và có lúc cũng chơi chung với nó. Trinh hay tắm ở ngoài nhà tắm ví rộng rải hơn. Nhưng rồi một hôm, lúc Trinh một3 tuổi, tôi đi đá banh về, chui vô nhà sau để rửa chân thì thấy Trinh đang tắm. Nó vội vàng chạy vào nhà tắm đóng cửa lại. Tôi chỉ thoáng thấy đằng sau của nó. Tôi kêu nó mở cửa nhà tắm như lúc trước để lấy bàn chải và xà bông để rửa chân. Nó mở cửa hí hí rồi quăng ra cho tôi. Tôi thấy tức tức, chửi lầm bầm trong miệng: “con nhỏ này cà chớn ghê!”. Tôi đâu biết, Trinh đã biết mắc cở vì thân thể nó đã đến tuổi dậy thì. Chính điều đó là một thằng con trai một9 tuổi như tôi tò mò. Tôi cũng đoán gìa đoán non rằng: “chẳng lẻ con Trinh có lông sớm vậy, chứ sao nó biết mắc cở!”.
Tôi thực hiện một việc mà bất cứ đứa con trai nào cũng hay làm. Đó là rình Trinh tắm để khám phá sự tò mò của tôi. Tôi trèo lên gác lững, chui vào sau căn phòng ba tôi xây thêm lúc còn sống để chứa đồ linh tinh. Nền gác bằng gỗ nên tôi sắp lại các ván gỗ sao cho có một kẻ khở rộng để nhìn xuống nhà tắm phía dưới rất rỏ. Sau đó tôi dùng một tấm bạt củ phủ lên. Vì căn gác nhỏ đó nằm ngay phía trên nhà tắm, nên tôi có thể chui vào đó nhìn Trinh tắm rất rỏ. Từ trên nhìn xuống không đầy 2 thước cao, nên khi rình tôi cũng không dám động đậy hay thở mạnh sợ bị phát hiện. Và lần đầu tiên, cảm gíac thật lạ lùng. Tôi nhìn thấy thân thể Trinh rỏ mồm một. Đôi vú mơm mớm như 2 trái ổi. Hai núm vú nhú lên mũm mĩm như trái chanh. Khó khăn lắm tôi mới nhìn được cửa mình nó vì lúc thì nó quay mặt vào trong lúc thì khom xuống. Nhưng rồi có một lần tôi cũng thấy được cửa mình của nó một cách mờ mờ ảo ảo và xác định một cách mơ hồ “nó chưa có lông”. Lúc đó Trinh một4 tuổi. Từ lúc đó, cứ thỉnh thoảng có dịp là tôi trèo lên căn gác xép chứa đồ rình Trinh tắm. Rồi mãi đến hơn một năm sau. Tôi đã nhìn thấy cái gì đó nâu nâu nằm ngay “chổ đó” của Trinh, tôi lại càng thích thú kết luận “vậy là con gái một5 tuổi là bắt đầu có lông!”. Nhưng cái mà làm tôi trở thành loạn luân chính là ý nghĩ “phải sờ một lần cho biết”. Vào một đêm, tôi thấy Trinh nằm tênh hênh, mặc chiếc quần đùi rộng, nằm kế mẹ tôi. Còn tôi nằm trên chiếc giường sắt nhỏ kế sát vách tường cạnh mẹ tôi. Tôi nhịn không nổi, bèn lân la xuống chổ Trinh nằm, vuốt ve ngực Trinh. Đó chính là lần đầu tiên tôi lao vào cái chuyện mò mẫm đáng khinh đó. Nhưng cứ mỗi lần như vậy, tôi lại càng bị kích thích vì không bao giờ thỏa mãn được dục vọng trong tôi. Lần đầu tiên mở từng chiếc nút áo Trinh, tay tôi run như bị cảm lạnh. Rồi khi những ngón tay tôi lần mò được cái núm vú mũm mĩm mà tôi đã thấy trong lúc Trinh tắm. Cái núm vú mềm mềm không cứng như tôi nghĩ. Rồi tôi cũng mò mẫm xuống được cửa mình Trinh. Tim tôi gần như muốn rụng ra ngoài khi lần đầu tiên tôi bị Trinh phát hiện. Lúc đó, tôi không nhớ là lần thứ mấy tôi mò vào quần Trinh. Chỉ còn nhớ rằng, nó thật hoảng hốt, đẩy tay tôi ra khỏi quần nó và quấn chặt mềm vào bụng. Sáng hôm sau, tôi rất sợ nó méc mẹ tôi. Tôi nghĩ ra đủ thứ tình huống để đối phó nhưng cuối cùng, ngày dài nhất của tôi cũng đã qua. Trinh chỉ không còn nói chuyện với tôi bình thường như trước nữa. Tôi cũng ít khi dám nhìn thẳng vào mặt nó khi nói chuyện. Tôi cũng tự thề rằng, nếu mọi chuyện qua đi một cách êm xuôi, tôi sẽ không bao giờ tái diễn hành động đó nữa với Trinh. Dẫu sao, tôi cũng sờ nắn được ngực Trinh, mò mẫm cửa mình có một nhúm lông của Trinh. Mọi thứ như vậy là cũng đủ quá rồi. Nhưng quả thật những chuyện này khó có ai mà khống chế được. Một thời gian ngắn sau, khi mọi chuyện có vẻ như không có gì, tôi lại tiếp tục táy máy tay chân vào những đêm tối. Và tất nhiên, tôi lại tiếp tục bị Trinh từ chối và phản ứng như mọi lần. Duy nhất có một đêm, tôi không biết vì lý do gì, Trinh để cho tôi se đầu núm vú của nó rất lâu (mọi khi là chỉ được một chút là nó biết ngay). Và sau đó tôi lần tay xuống cửa mình nó, phát hiện chất nước nhờn chảy ra từ trong đó. Tôi ngạc nhiên lắm vì hồi đó tới giờ chỉ nghe mấy thằng con trai lớn hơn nói là “chim con gái chảy nước vì nứng” chứ có biết ất giáp gì đâu. Tôi thích thú mâm mê 2 miếng thịt nhỏ của nó một lát thì bị nó gạt tay ra. Lúc đó Trinh một6 tuổi. Thú thật, đến năm 23 tuổi, tôi vẫn chưa có người yêu hay biết đi chơi gái là gì cả. Cho nên từ khi bị vướng vào tội loạn luân này, tôi còn mang thêm cái tật thủ dâm. Và trong những lần thủ dâm, nhân vật nữ của tôi không ai khác hơn là Trinh. Cứ mỗi lần lên cơn hoặc bị Trinh phát hiện, tôi đều lên giường thủ dâm cho thoả mản. Tôi cứ mơ đến một lần, Trinh và tôi trần truồng nằm bên nhau. Và đó cứ mãi mãi là một giấc mơ. (Bạn đang đọc truyen sex – Gái Trinh dâm đãng) Hôm nay, chị tôi và mẹ tôi đăng ký đi lễ bà Chúa Xứ ở Châu đốc chung với bà con trong xóm. Nên anh Hùng chồng chị tôi chở vợ đến nhà tôi ngủ để 2 giờ khuya đêm nay xe khởi hành gần nhà tôi. Chị tôi sợ chồng đi nhậu nên bắt buộc ngủ lại đây chờ tối mai đón chị tôi về luôn. Cả 5 người chui lên căn gác xếp ngủ. Chị tôi ngủ cạnh mẹ tôi còn anh Hùng nằm dưới đất với vợ cạnh tôi (tôi vẫn ngủ trên giường sắt). Tôi giật mình dậy vì nghe tiếng mẹ và chị tôi chuẩn bị đồ đạc. Một lúc sau, nghe anh Hùng đóng cửa rồi dặn chị tôi đi đứng cẩn thận. Tôi có tật rất khó ngủ, nên giật mình lại là lâu lắm mới ngủ lại được. Tôi nằm thiêm thiếp để ru tiếp giấc ngủ khi anh Hùng tắt đèn lên ngủ tiếp. Tôi cứ nằm nhắm mắt để đó rồi suy nghĩ miên man “phải chi lúc trước mẹ có dịp đi Châu đốc như vậy để tôi ngủ một mình với Trinh thì hay biết mấy”. Rồi lúc sao tôi lại nghĩ “giá như hôm nay không có anh Hùng ngủ lại đây…một”. Rồi ma xui quỉ khiến, tôi lại có một ý nghĩ đen tối loé lên trong đầu “anh Hùng nằm cạnh Trinh, có khi nào…?”. Tôi mở mắt ra nhìn xuống dưới phía 2 người đó. Sau một lúc mắt tôi nhìn thấy rỏ trong bóng tối, tôi thấy anh Hùng có vẻ hơi nằm gần Trinh hơn. Tôi trấn an mình “chắc nảy giờ nằm chật hẹp, bây giờ rộng rải anh ấy lăn ra cho thoải mái!”. Tôi định xua tan ý nghĩ bậy bạ đó thì tôi hơi giật mình khi thấy bàn tay của anh Hùng nằm trên đùi của Trinh. Tôi nghĩ lẽ nào là vô tình. Tôi kiên nhẫn chờ đợi xem như thế nào. Tôi cảm thấy tôi quá đa nghi hay đầu óc bệnh hoạn của tôi làm tôi nghỉ bậy khi thấy bàn tay của anh Hùng cứ để trên đùi của Trinh rất lâu mà không thấy sờ mó hay động tịnh gì. Tôi càng thêm khó ngủ. Truyen sex gái Trinh dâm đãngNhưng tôi đã lầm, một lúc sau, tôi nhìn kỷ rỏ ràng những ngón tay của anh Hùng đang mâm mê trên đùi của Trinh. Và một lúc nữa thì nó tiến gần lên trên nữa. Tôi căng mắt ra theo dõi mà tim đập thình thịch. Quả thật không sai, bàn tay anh Hùng tiến gần háng con Trinh thì ngưng lại. Lâu lâu anh Hùng vẫn nhìn về phía tôi theo dõi tôi có thức giấc hay không. Tôi vẫn gỉa bộ thở đều. Tôi thấy Trinh cũng chưa có phản ứng gì, chắc có lẽ cũng chưa biết. Anh Hùng lăn qua gần Trinh hơn, bàn tay không còn trên đùi Trinh nữa. Hình như anh ấy đang sờ ngực Trinh. Lúc đó tôi không nhìn thấy gì nữa vì lưng anh ấy đã che Trinh lại. Một lúc sau, tôi thấy Trinh trở mình và lấy mềm đắp lên người rồi nằm nghiên về phía anh Hùng. Nhưng lạ một chỗ là Trinh không quấn lại như mọi khi từ chối tôi. Tôi càng thấp thỏm. Tôi chú ý bàn tay anh Hùng. Tôi thấy bàn tay đó đang nằm dưới tấm mền, nhúch nhích động đậy. Rồi chỉ một lát sau thì Trinh lại trở mình. Lần này nó nằm ngửa lên. Anh Hùng lại nhích gần nó. Tấm mềm trên ngực Trinh lại nhấp nhô. Tôi muốn nín thở khi anh Hùng dở tấm mền lên chui đầu vào đó còn Trinh thì lại trở mình về phía anh Hùng. Thật sự lúc đó tôi hoang mang, không biết xảy ra chuyện gì. Lòng tôi bắt đầu nôn nao như lữa đốt. Tôi khẳng định “ông nội này cũng đang làm chuyện bậy như tôi, nhưng tại sao, con Trinh đã trở mình mấy lần mà anh ấy vẫn cứ cứng đầu không sợ nó la lên sao?”. Đang suy nghĩ miên man thì tôi giật bắn người, khi thấy cái lưng anh Hùng chồm tới chồm lui ở phía ngoài chiếc mền còn con Trinh thì kéo trùm cái mền vô cái đầu anh ấy. Tôi đang ngẫm nghĩ “lẽ nào…?”, thì tôi thấy con Trinh lại trở mình nằm ngữa và cái đầu anh Hùng vẫn cứ nhúc nhích trong chiếc mềm. Lúc đó, tôi mới há hốc mồm ra rằng “anh Hùng đang bú vú con Trinh”. Thì ra nảy giờ anh Hùng đã bú vú bên phải của nó, bây giờ chuyển sang vú bên trái. Nên nó nằm ngữa ra. Cái gì đó hơi nghẹn ở cổ họng tôi. Tôi không biết. Nhưng tại sao như thế được. Ban đầu tôi cứ nghĩ rằng khi Trinh thức giấc nó đẩy anh Hùng ra nhưng bây giờ thì tôi không chắc nữa. Tôi nghĩ nảy giờ đã đủ cho Trinh thức giấc rồi chứ!. Chả lẽ….? Tôi cứ nằm im theo dõi. Tôi nhìn về phía dưới của Trinh, tôi cũng thấy cái mền chỗ bụng nó cũng nhấp nhô. Tôi đoán chắc bàn tay anh Hùng đang sờ mó xuống dưới đó. Nhưng chuyện gì xảy ra dưới cái mền thì tôi không tài nào biết được. Tôi đã quyết định nằm im xem sự thể như thế nào. Cứ một chút là Trinh trở mình. Nhưng bây giờ thì tôi hoàn toàn tin rằng, cái trở mình này không phải là chống cự vì cứ mỗi lần như thế, nó lại nằm im cho anh Hùng sờ mó nó. Lúc thì nằm quay về phía anh Hùng, lúc thì nằm ngửa lên. Một lúc sau, tôi thấy cái đầu anh Hùng dần di chuyển xuống bụng nó. Nhưng được một lúc thì anh Hùng chui ra làm tôi giật mình. Anh ấy ngó về phía tôi một lần nữa để xác định là tôi vẫn ngủ. Tất nhiên, là tôi vẫn cứ gỉa bộ thở đều và nằm im như pho tượng. Anh Hùng lại chui vào cái mền của Trinh. Lần này, anh ấy chui hẳn vào đó, thụt xuống chân của Trinh và nhưng có vẻ như đang lom khom. Tôi thấy một chân của Trinh cong lên một lúc rồi lại duỗi thẳng ra và hai chân của anh Hùng thì lại tò ra phía dưới. Lần này thì con Trinh nó nằm ngữa hẳn ra và cái đầu anh Hùng thì rỏ ràng đang chui vào giữa 2 chân nó. Tôi chột dạ quá thì đúng lúc đó, tôi thấy Trinh vùng ngồi dậy kéo xộc xoạc cái gì đó trong mền, có lẽ là nó kéo quần lên hay sao đó. Trinh ngồi dậy và đi một mạch xuống thang lầu. Anh Hùng thì lăn ra ngoài lại nhìn về phía tôi. Khoảng chừng 2 phút, anh ấy cũng lồm cồm ngồi dậy và đi xuống cầu thang theo Trinh. Tôi đợi thêm khoảng 2 phút, cũng lồm cồm xuống giường mon men xuống cầu thang nhưng đưa cái đầu xuống trước. Tôi chả thấy gì sau bếp cả ngoài một màu tối thui và im lặng. Tôi mon men thêm vài bước nữa nhìn về phía nhà tắm thấy cửa đã khép lại. Tôi đoán chắc chắc 2 người đã chui vào trong đó. Nhưng trong bụng vẫn không tin là như vậy. Tôi nhớ ra rằng mình còn một chỗ rình trên gác xép. Nhanh chân tôi đi rón rén nhẹ nhàng vào đó và dở tấm bạt ra, khom xuống. Trong một màn tối mờ mờ vì còn đèn ông táo chiếu vào, tôi thấy Trinh đứng dựa vào tường nhà tắm còn anh Hùng đứng sát một bên. Tôi nghe rỏ tiếng Trinh thì thào: “dượng vô đây làm chi, không được đâu!” – “không sao đâu!” – anh Hùng cũng thì thào. Anh Hùng vuốt ve vai Trinh rồi đưa tay cởi mấy nút áo nó vừa gài lại. “thôi, lỡ cậu biết thì kỳ lắm…” – Trời ơi, đến nông nổi này mà nó còn nói là sợ tôi! anh Hùng vừa cởi nút áo vừa xoa ngực nó. Nó tựa vào vách tường cho anh Hùng úp mặt vào ngực nó. Tôi thấy nó ngữa cổ lên, tôi cũng hơi giật mình sợ nó thấy. Nhưng tôi hết sợ ngay vì bóng tối và nó cũng chẳng mở mắt ra đâu mà sợ. Miệng tôi đắng như uống thuốc Tàu. Anh Hùng luồng hay tay vào mông nó và luồng ra trước, tuột quần nó xuống. “Dượng, dượng,…đừng cởi quần con ra…” – Trinh thì thào kéo tay anh Hùng lại. Tôi thấy anh Hùng, nói gì thật nhỏ vào tai nó, tôi không thể nghe được rồi tiếp tục khom xuống bụng nó. Trời ơi! tôi muốn hộc máu ra ngay khi thấy anh Hùng cởi hết quần nó ra. Trong bóng tối mờ mờ, tôi nhìn thấy được hai đùi trần trụi của nó đan dang ra và anh Hùng thì ngồi úp mặt vào giữa hai chân nó. Nó cong người hai tay bưng đầu anh Hùng. Tôi nghẹn ngào và muốn giết chết lão Hùng này. Trinh quắp hai chân vào cổ anh Hùng và cong người một cách đỉ thỏa. Rồi lão Hùng ngồi dậy bật đèn nhà tắm. Trinh vội vàng nhào tới tắt. Trong khoảng khắc, ánh sáng bật lên, tôi thấy con Trinh đang ở truồng, còn áo thì đã bị cởi hết nút. “dượng điên rồi hả? mở đèn làm chi?” “không sao đâu! Không ai biết đâu. Cho dượng nhìn Trinh một lát thôi. Dượng năn nỉ mà!”. Rồi ánh sáng lại bật lên. Lão Hùng khốn nạn từ từ cởi áo con Trinh ngu ngốc ra. Một tấm thân lỏa lồ. Hắn tiếp tục hôn lên khắp người con bé. Từ trên xuống dưới. Con Trinh chỉ biết dựa tường rên rỉ. Rồi hắn đứng lên cởi quần mình ra luôn. Con Trinh đứng tồng ngồng nhìn hắn. Tôi nhìn thấy dương vật hắn ngỏng cao lên. Hắn cầm tay Trinh đặt lên dương vật hắn. Con Trinh hình như cũng bị thôi miên nhưng cũng chống chế có lệ: “dượng làm gì vậy, ghê quá!”. Rồi hắn dạy Trinh vuốt ve dương cụ. Càng lúc càng dữ dội, tay hắn hướng dẫn tay Trinh vọt dương cụ hắn. Hai thân thể trần truồng đứng trong nhà tắm làm trò loạn luân chó chết. Tôi muốn nhào xuống vạch mặt nhưng rồi lại thôi. Tôi cũng khốn nạn không kém. Tôi lại nghĩ đến gia đình tôi. Tôi không muốn làm hạnh phúc của chị tôi tan vỡ hay đưa anh Hùng và con Trinh vào một tình huống chết người. Rồi cuối cùng, tôi thấy anh Hùng dừng lại, tôi biết cái gì rồi vì tôi cũng từng thủ dâm. Nhưng tôi kém may mắn hơn anh Hùng, tôi thủ dâm một mình còn anh Hùng do chính Trinh, đứa cháu gái mà tôi đam mê nhục dục, dùng tay thủ dâm cho anh ấy. Tự dưng nuớc mắt tôi ứa ra. Tôi thấy Trinh nhìn bàn tay đầy tinh dịch của nó. Có lẽ nó cũng ngạc nhiên lắm vì lần đầu tiên thấy đàn ông xuất tinh trước mặt nó như thế. Rồi hai người mặc quần áo vào, rửa tay, còn tôi thì chui ngya ra khỏi gác xép trở lại giường gỉa bộ ngủ tiếp. Khoảng 5 phút sau, tôi thấy anh Hùng lên trước, rồi chút xíu nữa con Trinh lên sau. Nó chui vào mền. Tôi không thể ngủ lại được nữa. Đồng hồ khoảng vào 2 giờ rưỡi sáng gì đó. Tôi buồn quá. Tôi khóc rồi ngủ thiếp đi. Tôi cũng tưởng thế là xong nào ngờ tôi lại giật mình vào nữa đêm nữa. Tôi nhớ lại chuyện đầu hôm. Và hỡi ơi. Tôi lại thấy hai đứa nó lại quấn với nhau trong chiếc mền nữa. Tôi không biết là tôi ngủ được bao lâu và không biết lúc đó là mấy giờ. Tôi lại quan sát hai đứa nó trong chiếc mền động đậy. Tôi không ngờ rằng con Trinh lại chấp nhận làm như thế với anh Hùng. Tại sao lúc trước nó lại khăng khăng không cho tôi đụng vào người nó dù chỉ một lần. Còn anh Hùng, tại sao lại có thể làm như thế với cô cháu vợ được chứ? anh đã có vợ rồi! thiếu thốn gì như tôi mà lại dụ dỗ một đứa con gái trẻ như vậy? Hình như tôi không đủ tài nghệ để làm con Trinh chấp nhận tôi. Tôi không biết rồi đây anh Hùng có phá trinh con Trinh hay không? Kể từ cái ngày đó, tôi không còn ham muốn gì với con Trinh nữa. Tôi không còn thiện cảm với anh Hùng như ngày xưa nữa. Tôi cũng nhận thức rằng tôi đã hết sức tồi tệ vì những ham muốn đầu đời đó. Tôi có một mặc cảm lâu dài như một vết thương âm ỉ. Rồi thì con Trinh cũng lấy chồng và tôi cũng lấy vợ nhưng những hình ảnh ngày xưa thỉnh thoảng cứ hiện về nhắc nhở tôi phải sống một cuộc sống đàng hoàng hơn. Tôi phải giáo dục con cái của tôi chu đáo hơn để tránh những điều đáng tiếc mà những người lớn như tôi và anh Hùng đã sa vào.

Các bạn đang đọc truyện sex gái trinh dâm đãng, là một trong những câu truyện 18+ hay nhất .
Hết

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Hồ Tuyệt Mệnh Full tại chuyên mục Tiểu Thuyết trên website: doctruyen24h.mobi. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Chương 7
“Tạ ơn trời, thế là tối nay đã có mưa” ông chủ tàuthủy tươi cười bắt chuyện  với Na Lan.
Tần Hoài đã đoán trúng nhược điểm lớn nhất của cô: côsẽ không dễ dàng bỏ cuộc, cho nên tối qua cô nói sẽ thôi việc chỉ là dọa vậythôi. Nhưng nếu Tần Hoài vẫn ba que như cũ, vẫn hời hợt với vấn đề của cô, côvẫn bị sa lầy thì sang đảo lần này sẽ là lần cuối cùng.
Na Lan nhìn bầu trời xanh thắm, mây trắng như bong:“Thời tiết dự báo là không mưa thì phải”
Ông chủ tàu chỉ tay vào cái đầu trơn bóng của mình:“Lái tàu hơn hai mươi năm, nghe gió, ngắm mây, ngửi mùi không khí, tôi nóichuẩn hơn cả máy Doppler, nếu cá cược với Nha khí tượng xem ai dự báo thời tiếtđúng hơn, chắc tôi sẽ thắng to”
“Ông mắt tinh, tai thính., tiếp xúc nhiều, nhận xétngười rất chuẩn. Hôm qua tôi đã được chứng kiến rồi. Kinh nghiệm của ông thậtđáng nể” Muốn khích ai nói, mình phải tán dương người ấy đã.
Ông chủ tà cười híp mắt: “Nói ngọt quá! Tôi không dámnói mình nhìn thấu tim gan con người nhưng một ai đó đứng trước mặt, tôi có thểhiểu rõ bảy tám phần”
“Ông thử đoán về tôi xem?”
Ông ta hạ thấp giọng: “thế thì không công bằng với cô,vì cô đã cho tôi biết mình là trợ lý của Tần Hoài. Qua cách ăn mặc, cô phải cótrình độ đại học trở lên. Ăn bận lại trang nhã, ít son phấn, không sơn móngtay, ngày hè vẫn đi bít tất lụa, chứng tỏ cô là người rất nghiêm túc chứ khôngnhư đàn ong bướm thường sang với Tần Hoài. Cô hay nhíu mày, chứng tỏ luôn cóđiều băn khoăn, không vì bất chợt, tôi đoán rằng cô thường xuyên như thế…” NaLan nhớ đến người cha luôn rất yêu thương cô đã qua đời năm năm, đó là nỗi buồnthường trực của cô. “Ngoài tôi ra, cô không bắt chuyện với các hành khách,không hẳn vì tính cách nội tâm nhưng ít nhất chứng tỏ cô là người có chủ kiến,luôn có suy nghĩ và hiểu rằng nói nhiều thì dễ lỡ lời. Cô nói chuyện với tôikhông vì quá rỗi rãi mà là vì muốn tìm hiểu về Tần Hoài. Anh ta khiến cô khólường, nên cô muốn hỏi xem tôi biết được đến đâu”
Na Lan thấy rất nể ông ta.
“Nếu tôi hỏi thẳng…” cô khẽ hỏi
“Thì tôi sẽ ngậm miệng. Đôi khi có những chuyện chỉ cóthể nói với người thông minh. Cô đã cho tôi thấy cô rất tinh khôn, cô khác vớiđám con gái hay sang gặp Tần Hoài… tức là… cô không phải là nước trong cùng mộtcái hồ”
“ông nói thế, không hiểu là khen hay chê tôi nhưng tôivẫn xin cảm ơn ông. Ông quá khen rồi” Na Lan nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Trong đám con gái dập dìu với Tần Hoài cũng có một ngoạilệ, người đó rất giống cô, cô khiến tôi nhớ đến cô ta”
Câu này là bất ngờ đối với Na Lan “Thế ư? Đó là ai?Tôi thật may mắn…”
“Vợ anh ta!”
“Anh ta?”
“Tần Hoài”
“Vợ Tần Hoài ?” Na Lan nhìn chằm chằm vào ông chủ tàu,có phải ông ta đang khôi hài không?
“Là vợ Tần Hoài” ông ta nhắc lại “Tôi vừa nói là hangười rất giống nhau: đều xinh đẹp tuy mỗi người mỗi vẻ, nhưng về phong độ,tính cách, sự thông minh đều rất giống”
Na Lan cố nhớ lại, ở phòng khách, thư phòng của TầnHoài đều không thấy treo ảnh cưới hay bức ảnh nào chứng tỏ nhà ấy có phụ nữ.Hình ảnh Tần Hoài vốn không thật cao trong mắt cô, lúc này đã bị lực hướng tâmcủa trái đất hút xuống sàn. Đào Tử nói các biểu hiện của Tần Hoài hôm qua làtung ra một cái ngưỡng thật thấp, nào ngờ nó lại thấp một cách khó lường.
“Chẳng rõ liệu tôi có dịp gặp cô ta để xem xem ông nóicó đúng không?” Na Lan tò mò nhưng không thật sự có ý muốn gặp
“Không thể có dịp đó… cô gặp sao được”
“Tại sao?”
“Cô ta chết rồi”
Tay Na Lan nắm chặt vào ghế ngồi, như thể con tàu bỗng tròngtrành
“Chết rồi?”
“Một ai đó mất tích tròn ba năm không có tin tức gì,thì khó mà gọi là vẫn đang sống”
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Cô có nghe truyền thuyết về người mặc áo tơi câu tínhmạng không?
Lời nguyền áo tơi trong mưa gió. Na Lan gật đầu rồi lạilắc đầu: “Có nghe nói nhưng tôi biết không nhiều, và cũng khó tin. Chỉ làtruyền thuyết, chắc là truyện mê tín”
“ba năm trước, ban đêm, hai tên khốn đi đánh trộm cá ởhồ đã nhìn thấy một con thuyền nhỏ có người mặc áo tơi ngồi câu cá, nhớ đếntruyền thuyết Người mặc áo tơi đi câu tính mạng, chúng sợ vãi đái, vứt bỏ lướiđánh cá rồi chuồn. Hôm sau Tần Hoài báo cảnh sát rằng vợ anh ta mất tích. Cônói xem có phải mê tín hay không?”
“Không thấy xác à?”
“người mất hút, nhưng chẳng thấy xác, nên một năm sau tòaphán rằng coi như đã chết”
Na Lan cảm nhận cái ý này trong lời của ông chủthuyền: tòa phán đoán rằng…
“Tôi biết cô đang thắc mắc. Tôi gợi ý vậy: trước khivợ Tần Hoài mất tích, hai vợ chồng rất nghèo khó, chỉ thuê căn nhà dân xập xệdột nát ở ven hồ, chẳng dám xa xỉ đi tàu thủy sang đảo Hồ Tâm ngắm phong cảnh.Nhưng sau khi tòa tuyên bố người mất tích đã chết thì Tần Hoài thường xuyên đitàu của tôi, thậm chí mua hẳn biệt thự ở trên đảo”
“Chắc là được bảo hiểm bồi thường. Có lẽ vợ anh ta khicòn sống đã mua bảo hiểm rất lớn, anh ta dùng tiền bảo hiểm đó mua biệt thựtrên đảo Hồ Tâm” Na Lan đoán thế. Trong phần lớn các trường hợp, công ty bảohiểm sẽ từ chối bồi thường cho người bị mất tích, nhưng sau khi tòa án chínhthức tuyên bố người ấy đã chết thì công ty bảo hiểm phải thực hiện hợp đồng vàchi trả 100%.
“Nhưng cô đừng tin là thật, tôi là anh lái tàu chỉ haynghe thông tấn xã vỉa hè thôi” Đã tiến sát đảo Hồ Tâm, ông ta chăm chú điềukhiển con tàu cập bến.
“Liệu có khả năng vợ Tần Hoài chết… mất tích.. là dobị sát hại? Có ai bị nghi ngờ không?”
“Bị tình nghi? Có, đương nhiên là có” ông chủ tàu láichạy thẳng,  sang số, máy tàu đỡ ồn hơn.Ông ta ngẩng đầu, mỉm cười tinh quái: “Chính là anh ta”
Na Lan giật mình, ngước mắt nhìn: phía trước là TầnHoài đang đứng, trông rất phong độ.
“Anh đang chờ ai à?” Na Lan lịch sự mỉm cười
“Tôi rất muốn biết mình đoán có đúng không, nên khôngbảo Văn Đông mà tự mình ra đón” Tần Hoài cười đắc ý khiến Na Lan thấy ngán ngẩm“Nói thẳng nhé: chờ cô mãi, tôi đã hơi thấp thỏm, tôi rất lo cô nghĩ nhầm vàkhông sang đây nữa.”
Na Lan nói: “Tiếc rằng tôi đã nghĩ nhầm, và lại sangđây”
“Tôi biết cô sang đây không vì nén nhịn cầu toàn mà làvì muốn tìm câu trả lời. Có những lời nói hay sự việc tôi không thể hiện rõràng được, sẽ khiến cô không thiết sang đây nữa, nhưng hôm nay tôi nhất định sẽđáp ứng cô” khi Tần Hoài không có tà ý trong đầu, anh ta giao lưu khá nhẹ nhõm.Có thể nói, đoán đúng ý nghĩ của Na Lan là một trong những tiến bộ của anh ta.
“Được, anh cứ bắt đầu nói từ Ninh Vũ Hân”
“Ninh Vũ Hân … chẳng giấu gì cô, giữa hai chúng tôithật sự chỉ là quan hệ bạn bè trong sáng. Cô ấy là… một cô gái rất tốt, đã giúptôi rất nhiều, tôi mắc nợ cô ấy” Tần Hoài mở cửa x echo Na Lan.
Tần Hoài tài thật, dù đã bị Ninh Vũ Hân đẩy vào chântường, anh ta vẫn nói tốt cho cô  ta,không nửa lời oán trách, không tỏ ra có mới nới cũ (người mới là cô), ứng xửrất chuẩn, có thể coi đây cũng là một tiến bộ.
“Đó là chuyện riêng giữa hai người, nhưng tại sao côấy cứ bám riết tôi như một âm hồn? Liệu anh có thể bảo cô ấy…”
“Tôi xin đảm bảo với cô một lần nữa, cô ấy không hề cóác ý, và sẽ không bám theo cô như một âm hồn nữa” Tần Hoài lái xe ra khỏi bếntàu
Na Lan hơi kinh ngạc vì cách giải quyết vấn đề lại đơngiản đến thế, và hôm nay anh ta tỏ ra rất dứt khoát, tiến bộ quá nhanh. Lậpluận “nâng dần ngưỡng sàn” của Đào Tử là đúng hay sao?
Đào Tử rất ít khi sai.
“Anh không biết ai đã lẻn vào phòng tôi thật à?” NaLan hỏi
“nếu biết, tôi sẽ quyết không để cho nó nhởn nhơ ngoàivòng pháp luật” Tần Hoài thật giống một cảnh sát trong các phim phá án.
“Tôi cho rằng ít ra anh cũng có vài phán đoán”
“Cô thật tinh tường. Ông Hải Mãn Thiên nói sao?”
Thì ra anh ta đã biết cô đã liên lạc với ông Thiên.“nói luôn rằng, hiện nay các bậc thầy đánh cắp ổ cứng tay nghề rất siêu, độtnhập, phá khóa, giải mật mã… còn cao tay hơn cả bọn trộm chuyên nghiệp”
Tần Hoài nghĩ ngợi rồi nói: “Cũng không loại trừ khảnăng này. Nhưng còn một khả năng nữa, tuy hiếm hoi, đó là bọn phóng viên báo lácải”
“ý anh là…”
“Chắc cô đã biết Ninh Vũ Hân tung tin trên blog. Cánhphóng viên kia ngắm vào tôi thì sẽ phát hiện ra sự tồn tại của cô, cho nên, nếucô chẳng may ló mặt trên báo lá cải thì cô đừng quên thầy bói là tôi đây”
Na Lan càng nghe càng tuyệt vọng: “Không ngờ còn cócái mối nguy thường trực này, thế mà ông Thiên chẳng cho tôi biết, tệ thật”
Tần Hoài có vẻ khoái trá: “Chủ yếu vẫn là tại cô, lẽra cô không nên nhận lời… nhưng nếu thế thì hai ta lại không có dịp gặp gỡ, sẽphí hoài một câu chuyện vui. Nhưng lúc này nói vậy cũng bằng thừa. Nếu cánhphóng viên ngành giải trí nhìn thấy các thư tín tán tỉnh trong máy tính của côthì họ sẽ thổi phồng lên ngay”
“Anh cho rằng kẻ đột nhập là cánh phóng viên? Nhưng họkhông cần thiết phải đánh thuốc mê con chuột Hamster của tôi”
“Bệnh nghề nghiệp của các văn sĩ tiểu thuyết kinh dịlà phải tính đến vài khả năng. Tôi nghĩ đến khả năng rất lớn là những ngườingày trước tôi đã làm phật ý, họ luôn để mắt đến mọi động tĩnh của tôi và sẵnsàng xử lý tôi”
“Là những người như thế nào?” Na Lan nghĩ bụng đúng làTần Hoài chẳng sạch sẽ gì “đã từng làm phật ý”, là bọn cho vay nặng lãi, conbạc, xã hội đen? Mấy từ này nhảy nhót trong óc cô.
“Nếu không muốn sự việc tương tự tái diễn, tốt nhất làcô nên tiếp tục tỏ ra không hề hay biết gì cả thì bọn họ sẽ không là phiền cô”Thái độ Tần Hoài rất nghiêm túc khiến Na Lan gần như tin tưởng.
Xe đã chạy đến trước cửa nhà. Bước vào rồi, Na Lannhìn kỹ khắp phòng khách.
Không có chút dấu hiệu nhớ thương người vợ mất  tích ba năm trời, hình như cô ta chưa từng cómặt trong đời Tần Hoài. Thất đức như vậy thì khác gì loài cầm thú?
Nhớ đến cung cách tán gái chớt nhả trơ trẽn như khôngcủa Tần Hoài, Na Lan lại cảm thấy hôm nay lên đảo là một sai lầm lớn.
Điều gì đã khiến cô đổi ý, không bỏ việc nữa?
Có lẽ đó chính là cái tính “gan lỳ không bỏ cuộc” củacô, nói khó nghe hơn một chút là “chưa húc đầu vào tường vẫn chưa chịu thôi”.
Và cũng có thể chỉ vì Tần Hoài giống một câu đố.
“Tôi vẫn muốn hỏi về bản thảo” Na Lan tạm không tínhđến nhưng câu ông chủ tàu thủy nghe từ “thông tấn xã vỉa hè”. Cô muốn điều tranghiên cứu một vấn đề nghiêm túc đã.
“hoan nghênh cô lại đi làm” Tần Hoài cười, đôi môi nhưvầng trăng non, cặp mắt long lanh, nồng ấm như thái dương.
“Anh đừng kết luận vội, tôi chỉ muốn hỏi vài điều vềbản thảo”
“Tôi xin trả lời tất”
“Nội dung Phần dẫn 2 có nguyên mẫu ngoài đời không?”
Đôi mắt Tần Hoài sáng lên: “Không chỉ là có, mà còn làsự kiện rất thật đã xảy ra”
“Còn năm cái xác ấy…”
“Xuất hiện ở gần hồ Chiêu Dương”
“Thế là sao? Lẽ nào dấu hiệu người mặc áo tơi câu cáđều là sự thật?” Na Lan biết mình nêu câu hỏi này thật ngớ ngẩn, thực ra côkhông hề tin “Đâu có chuyện ngẫu nhiên kỳ lạ, hai cô gái nhìn thấy năm ngườimặc áo tơi, sau đó có năm người chết thật?”
Tần Hoài lại cười, nhìn vào mắt Na Lan: “Cô hỏi tôi ư?Cô có còn là trợ lý sáng tác của tôi nữa không? Cô giúp tôi tra cứu tài liệu vànghiên cứu kia mà?”
Dù sao cũng là một công việc nghiêm chỉnh chứ không hềbát nháo.
Tần Hoài nói: “Cô còn nhớ hôm qua chúng ta cá cượckhông: nếu tôi nộp bản thảo Lời nguyền áo tơi trong mưa gió đúng hẹn…”
“Anh đã tự nguyện nói thế rồi thì đừng tùy tiện làmsai lệch” Na Lan nói ngay, rất chặt chẽ.
“Cô đương nhiên vẫn chưa thua, trước mắt tạm thời chưathua, nhưng sớm muộn gì cũng…”
“Ý anh là gì cứ nói rõ ra đi?”
“Tôi sẽ bắt cô phải thực hiện thỏa thuận trước thờihạn”
“Gì cơ?” Na Lan ngỡ mình nghe nhầm. Cô đâu có chấpnhận cá cược, và dù đã cá cược thật thì cô vẫn chưa thua, sao lại phải thựchiện lời hứa?”
“Ý tôi là có lẽ cô phải ăn bữa tối trước thời hạn”
“Tôi nghĩ trên tường phòng khách của anh còn thiếu bứctranh chữ”
“Sao?”
“Tôi có thể mời một nhà thư pháp nửa mùa viết cho anhmấy chữ để phô phang, ví dụ như ‘nan đắc hồ đồ’ (Hồ đồ hiếm thấy, dở hơi hiếmthấy…) gì đó mà nhiều nhà vẫn treo. Nhưng nên viết cho anh bốn chữ “thật quá vôlý” thì mới là hợp”
Tần Hoài cười không chút ngượng ngùng, nói: “Đúng làtôi yêu cầu hơi không bình thường..”
“Hơi không bình thường? nói cho dễ hiểu tức là ‘rấtquá đáng’!”
“Cô đã nghe nói đến cái tên Tư Không Trúc chưa?”
Na Lan ngạc nhiên gật đầu: “Ngay tôi là người ngoài giới cũng biết, ông ta là khách mờithường xuyên của kênh kinh tế tài chính, là blogger có hạng, chuyên viết và nóichuyện về lĩnh vực nhà đất, là Phan Thạch Ngật (SN 1963, đại gia ngành địa ốcTrung Quốc) của Giang Kinh.”
“Cũng có người nói Phan Thạch Ngật là Tư Không Trúccủa Bắc Kinh”
“Nói phép không bị đánh thuế! Mẹ tôi rất thích ông ta,con người rất tài ba, rất đáng nể, ăn nói lịch sự. Nghe nói ông ta xuất thânnghèo khó, gian khổ lập nghiệp. Anh họ tôi cũng làm về nhà đất, rất kính phụcông ta chứ không vì đố kỵ mà coi thường”
“Vì ông ta chưa nhầm lẫn bao giờ”
“Điều này liên quan gì đến việc cá cược hão của anh vàbữa ăn tối nay?”
“Tư Không Trúc còn là một nghệ sĩ, một nhà từ thiện.Chắc cô ở ngoài giới cũng biết chứ?”
Na Lan gật đầu. Trước kia có một sinh viên khoa ngữvăn từng theo đuổi cô, luôn miệng ngợi ca ông ta là một trong số ít thương nhâncó văn hóa ở thành phố Giang Kinh rộng lớn này.
“Nếu ông ấy mời cô đi ăn, cô có đi không?”

Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

Tiểu thuyết kinh dị:  Hồ Tuyệt Mệnh 
Chương 6

Đúng 8 giờ, theo thói quen, Na Lan thay trang phục rồixuống lầu. Áo ngắn quần sóc, vai đeo túi nhỏ, đeo tai nghe mp3, cô chạy về phíasân vận động của đại học Giang Kinh. Cái túi đựng quần áo bơi, kính bơi và quầnáo để thay. Ngày nào cũng vậy, cô chạy 2000m quanh sân vận động rồi vào bể bơi.Bể bơi mở cửa sau 8h30 tối dành cho độiviên và huấn luyện viên của đội bơi. Ítngười, nên có thể bơi khứ hồi nhiều lượt để đạt mục đích luyện tập.

Cô vừa chạy vừa nghĩ đến phần đầu Lời nguyền áo tơi trong mưa gió chỉ đọc mười phút là xong, hai phần đẫn chỉ vỏn vẹn 5000 chữ mà Tần Hoài đã “dồn tâm huyết và tình cảm” viết suốt nửa năm!

Câu chuyện mở đầu cũng hơi hấp dẫn: hễ nhìn thấy ngườimặc áo tơi ôm cần câu thì tất có người chết thảm. Đạo tặc sông nước PhượngTrung Long đưa con gái thái sư bỏ nhà đi theo gã, cô ta nhìn thấy người mặc áotơi buông cần câu. Hôm sau Phượng Trung Long lặn xuống nước tìm kho báu, rồi chết. 

Sang phần dẫn 2 thì giống như chuyện có thật, liệu Giang Kinh có vụ án lớn như thế không? Hai cô gái nhìn thấy người mặc áo tơi về sau ra sao?  Nhân vật không rõ mặt ấy có hành hung họ không? Xác phụ nữ mà hai cha con nhà nọ phát hiện ra, có phải là một trong hai cô gái khiếp hãi đó không?

Tại sao suốt nửa năm trời mà Tần Hoài chỉ viết được mươi trang sách? Có phải sanh ta đã cạn nguồn cảm hứng nên không thể viết tiếp phần trước đã khéo léo dàn dựng?

Sau một ngày có cả ngàn người vẫy vùng quậy phá, bểbơi lúc này chẳng khác gì một nồi canh hổ lốn. 

Nhưng Na Lan đã quen rồi, bơi xong chỉ cần xối lại nước cho kỹ là được. Cái hay của người bơi sau cùng là không phải dùng chung vòi hương sen với ai. Lúc này cả khu bể bơi chỉ có lèo tèo vài người.

Na Lan vừa xối nước vừa nghĩ đến Lời nguyền áo tơi trong mưa gió, có lẽ khi nào gặp đội trưởng đội trọng án Ba Du Sinh, cô sẽ nhân thể hỏi xem có vụ án năm xác chết hay không. Cô và Ba Du Sinh quen nhau trong quá trình cô làm luận văn tốt nghiệp>Một thầy giáo ở Đại Học Công an- thành viên của nhóm đề tài- giới thiệu cô gặp Ba Du Sinh, anh ta cung cấp cho cô một số tư liệu về bối cảnh các vụ trọng án, anh ta cũng là cố vấn của nhóm đề tài của cô.

Na Lan kiên nhẫn xối cho sạch đám bọt dầu gội đầu, xoa đôi mắt đang nhắm tịt, giờ có thể mở mắt được rồi.

Nhưng đúng vào lúc mở mắt ra, cô có cảm giác mình đang bị nhìn trộm, ánh mắt ấy quen quen, đầy oán hờn.

Cô quay đầu lại thật nhanh, và nhìn thấy một bóng người cao cao, tóc dài, váy ngắn ở chỗ góc ngoặt của tường.

Cái bóng ấy biến mất rất nhanh.

Na Lan lấy khăn bong quấn quanh mình thật nhanh, bước vòng qua góc ngoặt, đó là gian thay quần áo, các tủ đựng áo xếp hàng vây lại thành nơi thay quần áo. Không một bóng người.

Lau khô người rồi thay quần áo, cô bước nhanh rangoài. Người phụ nữ trông cửa đã ra về, chỉ thấy hai nam nhân viên đang kéo mộtbao tải phèn chua đi về phía cửa bên của bể bơi. Cô vội chạy đến hỏi họ có nhìnthấy một cô gái tóc dài mặc váy ngắn không, hai anh đều nhìn Na Lan từ đầu đếnchân, nói: “Chẳng phải chính là cô hay sao?”

Giờ đây Na Lan khẳng định mình không hề rối loạn thị giác và ý thức, Ninh Vũ Hân đang theo dõi cô thật.

Đúng vào lúc mình xuất hiện thì cô ta bị Tần Hoài cắt đứt cuộc tình, ngờ rằng mình là niềm hoan lạc mới của Tần Hoài nên theo dõi nhằm có được chứng cứ chắc chắn. Nhưng sau đó thì sao?

Cô còn phải ngày ngày đến nhà Tần Hoài ở đảo Hồ Tâm để“đi làm”, Ninh Vũ Hân có cả ngàn lý do đáng buồn cho rằng Na Lan sang đó chẳng qua là để gặp gỡ, dan díu và ăn trưa với anh ta.

Cú phôn mà Tần Hoài nhận được khi đang ngồi trong Loa Cư khiến anh ta rất sợ, không thể tiếp tục giả vờ đàng hoàng, chỉ có thể là do Ninh Vũ Hân gọi đến gây rắc rối. Ngày trước đã bao lần được Tần Hoài đưa tới đó ăn hải sản, đương nhiên cô ta biết thừa cái mẹo ấy của anh. Và rất có thể là cô ta không hề lên tàu, mà trở lại đảo để quan sát Tần Hoài và Na Lan nâng cốc,nói nói cười cười trong quán Loa Cư.

Đầu Na Lan như muốn vỡ tung. Tai cô lại văng vẳng những lời độc địa của Tần Hoài nói vào máy di động: “Nếu cứ tiếp tục đeo bám,thì sớm muộn gì một trong hai ta sẽ phải đổ máu để trả giá!” Anh ta nói câu ấy với ai? Chỉ có thể là Ninh Vũ Hân.

Nếu Phương Văn Đông nói đúng, Tần Hoài và Ninh Vũ Hânkhông có quan hệ gì, thì hay là Ninh Vũ Hân mắc hội chứng thần kinh “ảo tưởng được yêu”? Đó là những người chỉ yêu đơn phương nhưng rất cực đoan, nghĩ rằngmình yêu say đắm đối phương, muốn chiếm hữu đối phương vô tội kia bằng mọi thủ đoạn: bám theo, gây rắc rối, bạo lực, thậm chí là giết chóc.

Vấn đề là Tần Hoài có ‘vô tội’ không, có sạch sẽ không? Anh ta chẳng khác gì nước bể bơi khi chưa đánh phèn.

Đáng buồn là Na Lan vẫn phải bơi trong đám nước đục ấy.

Ninh Vũ Hân, nếu cô cứ tiếp tục đeo bám thế này thì cô hoặc tôi hoặc mỹ nhân ngư Na Lan bé nhỏ sẽ phải trả giá bằng máu.

Na Lan thấy lạnh buốt, lạnh thấu tim.

Na Lan đi một vòng quanh sân dưới nhà, không hề thấy bóng Ninh Vũ Hân. Hoặc là Ninh Vũ Hân không để cho cô nhìn thấy.

Cô lên gác, lòng đầy băn khoăn, không muốn gọi điện làm phiền Đào Tử, cô gọi điện cho mẹ đang ở quê, nghe bà nói đủ thứ chuyện nhà,chuyện địa phương. Cô cảm thấy bà vui, nhẹ nhõm. Kể từ sau khi cha cô bị hại,bà mắc chứng trầm cảm, gần đây đã dần bình phục.

Cô đặt điện thoại xuống bàn, mở laptop, định tiếp tục chỉnh lý luận văn.

Nhưng ngón tay như đụng phải bàn là nóng bỏng, cô rụt ngay tay lại.

Laptop của Na Lan luôn đặt mật mã bảo vệ, chỉ cần sau20 phút không đụng đến, nó sẽ tự động tắ- chờ, phải nhập lại mật mã thì mới mở lại được. Nó vẫn ở ngay giao diện đang đọc, nhưng hình như nó biến thành con vật cưng ngoan ngoãn nhận ra chủ nhân, nó không đòi cô phải nhập mật mã.

Điều ngán nhất là giao diện ấy sau khi “tỉnh lại” thì rối loạn khác hẳn.

Trước khi đi bơi, Na Lan đang đọc bản thảo 5000 chữ của Tần Hoài, rồi bỏ đó để về sẽ đọc lại. Lúc này 5000 chữ đáng thương ấy đã biến khỏi màn hình. Và, cả cái ổ cứng di động cũng biến mất khỏi cổng USB của laptop.

Tức là, khi Na Lan đi bơi thì có người đột nhập căn phòng ký túc xá, gỡ hàng rào bảo vệ sơ đẳng, đánh cắp nửa năm “tâm huyết” của Tần Hoài.

Có lẽ Tần Hoài nên lấy làm mừng vì nửa năm chỉ viết 5nghìn chữ chứ không phải 500 nghìn chữ.

Gió đưa vào cửa sổ vẫn mang theo khí nóng mùa hè nhưng Na Lan bất giác so vai co ro, như muốn chống lại cái lạnh của đêm đông. Cô bước đến cửa nhìn kỹ ổ khóa. Không hề suy suyển.

Vậy đây là kiệt tác của một tay chuyên nghiệp.

Có nên loại trừ khả năng Ninh Vũ Hân đã đột nhập? Na Lan không thể nhìn nhận một nữ nhà văn xinh đẹp là một cao thủ đạo chích trèo tường phi thân. Nhân vật như thế có thể xuất hiện trong tiểu thuyết của Tần Hoài chứ không thể có trong đời thật. Huống chi Ninh Vũ Hân hình như chỉ mải theo dõi cô chứ không rỗi hơi để làm cái chuyện “khéo tay” này.

Nếu không phải cô ta thì có thể là ai? Ai có thể tò mòđối với cái tiểu phẩm đáng buồn ấy của Tần Hoài ?

Càng nghi hoặc Na Lan càng cảm thấy nỗi sợ hãi đanggiơ tay về phía cô.

Cô bỗng thấy căn phòng yên tĩnh khác thường. Mọi ngàykhi đọc sách hay nghỉ ngơi co thường gắng ít gây tiếng động, nhưng sự yên tĩnhlúc này khiến tim cô đập quá nhanh.

“Đáng ghét!” cô kêu lên vì chợt hiểu ra tại sao lạiyên tĩnh.

Chú chuột Hamster bất động.

Chú chuột cưng vốn không bao giờ chịu ngồi yên, giờ nó nằm im, khiến ta đau xót biết chừng nào.

Nó nằm trên đám xơ vỏ bào êm ái, bốn chân chổng ngược,ngay những sợi râu của nó cũng bất động.

Na Lan ngồi thụp xuống mở cửa lồng,bàn tay run run đụng vào cái chân bé xíu của con chuột. Không phản ứng gì.

Hai mắt nhòa lệ, lúc này cô mới hiểu câu nói “tình cảmsâu nặng với con chuột cưng” không phải là nói đùa.

Tại sao kẻ trộm cái ổ cứng lại giết con chuột? Là để cảnh cáo cô? Cô đã bị cuốn vào chuyện rắc rối gì mà bị theo dõi, bị phá phách?

Na Lan cố kìm nước mắt tuôn trào, ngón tay cô ấn nhẹv ào bụng chú chuột.

Cảm ơn trời đất, tim nó vẫn còn đập nhè nhẹ, nó chưa chết. Hung thủ chỉ bắt nó ngủ li bì, chắc y đã dùng thuốc mê. Đúng là y cảnh cáo cô.

Mình đã làm gì sai trái?

Cô đổ nước trong cái lọ nhỏ xíu vào chai rỗng, dốc chút thức ăn còn lại của nó vào cái túi ni-lon. Đã đến lúc cô phải báo cảnh sát.

À, trước hết phải gọi điện cho Tần Hoài đã.

“Na Lan cô đã nghĩ lại à? Bây giờ bữa tối vẫn còn kịp”Đào Tử sẽ thất vọng về Tần Hoài, vì anh ta không tiến bộ chút nào cả.

“Có kẻ đột nhập vào phòng tôi, lấy mất ổ cứng di động của anh, đầu độc con chuột Hamster của tôi, anh có thể cho tôi chút manh mối gì không?” mấy câu này của Na Lan có thể khiến cả thành Giang Kinh choáng váng.

“Chỉ thế thôi à?” Tần Hoài suýt nữa phì cười

“Chắc anh vẫn cho rằng chưa đủ?”

“Đã nghe cái tên Ninh Vũ Hân chưa? Chắc là xa lạ vớicô, nhưng tôi đã gắn bó với cô ấy”

“hiện nay cô ta thường trực ở cửa nhà tôi 24/24, đủ tư cách để làm paparazzi rồi. Ngay tôi đi bơi, cô ta cũng vào tận gian thay đồ để viếng thăm…”

“Chắc cô ấy mê thân thể của cô” đúng là cách nói theo tiêu chuẩn của Tần Hoài.

“Tối nay tôi sẽ gặp ông Hải Mãn Thiên để xin nghỉ.Loại công việc này chẳng phải là việc dành cho con người làm. Nếu sáng mai tôikhông sang nhà anh thì anh đừng ngạc nhiên”

“Đương nhiên chẳng phải việc để cho người làm, mà là dành cho người đẹp làm” Tần Hoài cho rằng ngôn từ của mình quá hay, đâu biết rằng đã phản tác dụng, chỉ khiến Na Lan nhớ đến khúc nhạc 

Người đẹp kỳ quái“Tôi hiểu cô, cô không phải người dễ dàng bỏ cuộc”

“Anh không hiểu tôi. Chẳng qua mới chỉ gặp nhau một lần…” Na Lan rất bực, Tần Hoài tán tỉnh bất kể lúc nào

“Có những người sống với nhau cả đời nhưng vẫn như xalạ, có những người chỉ gặp một lần đã gắn bó ba kiếp”

Na Lan định nói có lẽ anh chuyển sang viết tiểu thuyết tình yêu thì không đến nỗi nửa năm trời chỉ viết được 5 nghìn chữ “táo bón”,nhưng cô chỉ nói: “Tôi mong anh nói thật cho tôi biết, tôi hoặc anh đã gây ra rắc rối gì? Đây là cái trò kỳ quái gì vậy?”

Tần Hoài im lặng một lát rồi nói: “Tôi chỉ có thể bảo đảm với cô rằng, Ninh Vũ Hân tuy cố chấp nhưng bản chất rất tốt”

Na Lan nghĩ bụng: dạo trước Ninh Vũ Hân đã hủy diệt“tiếng thơm” của anh ta, lúc này anh ta vẫn bênh vực cô ấy, thảo nao bọn con gái xiêu lòng vì anh ta.

“Tôi không biết kẻ trộm lấy ổ cứng của tôi là ai, nếu biết tôi sẽ báo cảnh sát. Tôi có thể khẳng định họ chỉ là những kẻ tiểu nhân đáng khinh, cô đừng sợ”

Na Lan thầm cười nhạt, nếu có kẻ lẻn vào phòng ngủ của anh, mở máy tính rồi cuỗm đi các tài liệu, đánh thuốc mê co thú cưng của anh mà không để lại dấu vết gì, dù không biết hắn là ai thì anh vẫn cứ báo cảnh sát.

Na Lan biết Tần Hoài chẳng thể giúp gì cho mình, bèn lạnh nhạt nói good night. Tần Hoài nói: “Cô nuôi chuột làm vật cưng à?”

“Chuột Hamster”

“Chắc hẳn cô rất cô đơn nên mới nuôi chuột làm bạn”

“Tai anh có sao không thế? Tôi nói là chuột Hamster.Nuôi vật cưng thú vị ở chỗ nó không luôn miệng nói những chuyện bát nháo”

“Mai cô không đến chỗ tôi thật à?”

Na Lan đáp: “Anh thử nói lý do tôi nên tiếp tục đi làm được không?”

“Chúng ta sẽ cùng khám phá các bí mật: ai đang bám theo cô, đe dọa cô. Tôi viết tiểu thuyết kinh dị, cô biết rồi, tìm đáp án là niềm vui vô tận. Một người vui sao bằng nhiều người cùng vui, cô đừng trông mong cảnh sát sẽ miệt mài điều tra một vụ vặt vãnh…”

Na Lan kiên quyết nói xin chào, và kết thúc cuộc gọi.

Cô biết Tần Hoài nói cũng đúng, cô không ngây thơ chorằng cảnh sát sẽ chú ý cái vụ án nhỏ, rất bình thường này nhưng cô vẫn báo với phòng Bảo vệ của nhà trường. Anh công an trực ban đến độ mươi phút, ghi biênbản, không hứa hẹn hay động viên. Cô cũng chẳng thể trách gì họ.

 Anh tar a về, tiếng bước chân nhỏ dần, Na Lan lại tínhxem có nên gọi điện cho Ba Du Sinh ở đội cảnh sát hình sự công an thành phố không. Nhưng lại nghĩ mình hơi thộn, hơi lo sợ quá mức. Ba Du Sinh chuyên làmcác vụ trọng án, ở thành phố lớn như Giang Kinh này mỗi ngày xảy ra vài vụ,không nên làm phiền anh ấy vì một chuyện quá nhỏ. Nếu gọi vụ này “trọng án đổ máu” thì chẳng qua chỉ là tình tiết con chuột Hamster bị đánh thuốc mê, có cần phải làm to chuyện hay không?
Tiểu thuyết chọn lọc: Hồ Tuyệt Mệnh - Chương 5

Trước giờ đi ngủ, thư viện có điều hòa là nơi dễ chịu nhất. Sau khi mặt trời lặn, Na Lan ăn cơm tối ở nhà ăn rồi trở về ký túc xá.

Cách đây một tháng cô được khoa đặc biệt cho phép chuyển vào khu ký túc xá 11 tầng của nghiên cứu sinh đại học Giang Kinh. Cô và Đào Tử ở chung một phòng tầng 7, kê hai giường cá nhân, hai cái bàn, một tủ bếp xong là gần như hết không gian. Mấy hôm nay Đào tử về Thiên Tân thăm cha mẹ,tuần sau mới trở lại. Chỉ còn Na Lan, khung cảnh yên tĩnh, bình dị, cô sửa lại luận văn tốt nghiệp thành bài viết để đăng tập san, chỉ còn chờ thầy giáo hướng dẫn duyệt xong gật đầu là sẽ gởi đi.

Bước vào phòng, trước hết cô ngó xem chú chuột cảnh Hamster nằm trong lồng đặt dưới gầm bàn. Cốc Y Dương đã mừng món quà này vào dịp sinh nhật Na Lan, khi đó nó còn bé xíu. Nửa năm sau, Đào Tử đã tổng kết rằng Na Lan và con vật cưng Hamster hết sức thân thiết, còn anh bạn hết sức thân thiết Cốc Y Dương thì đã ở tận chân trời rồi.

Nói là chân trời, thực ra không xa, chỉ là thủ đô Bắc Kinh, nếu ngồi tàu cao tốc thì chỉ ngủ gật một lát là đến nơi. Xa ở đây là cõi lòng xa cách. Đến giờ nhìn thấy chú chuột Hamster cô vẫn thường nhớ đến Cốc Y Dương. Tình đến như bão tố, tình đi rồi tơ lòng vẫn còn vương.

Vừa nghĩ đến Đào Tử thì nhận được điện thoại của cô.

“Tớ đã đọc tin nhắn của cậu, cậu đã tìm được việc làm sạch sẽ, tình hình như sau” Giọng Đào Tử hơi khàn, chắc là hay đi uống rượu với đám bạn học cấp III. “Tình hình như sau” là cách nói riêng của cô, tức “nói cụ thể đi”

Na Lan: “Đừng sốt ruột. Hẵng trả lời tớ một câu. Cậu đã nghe giai điệu này chưa, dương cầm… tớ thấy quen quen mà không nhớ ra” Cô là lá la cái nét nhạc chuông di động của Tần Hoài.

Hình như cho rằng “xú danh” nữ hoàng sắc đẹp vẫn chưa đủ tiếng vang, từ khi năm học thứ hai, Na Lan và Đào Tử còn cùng mê nhạc cổ điển, khiến đám nam sinh trong lớp càng thêm choáng ngợp.

Tất nhiên là ngoại trừ Cốc Y Dương.

Cốc Y Dương đáng ghét, ngươi cứ việc ngâm mình ở hồ Côn Minh đi, đừng bao giờ gặp lại tôi nữa.

Na Lan là lá la một lượt, Đào Tử nói “Đúng là đã từng nghe nhưng tớ chưa thể nhớ ra… À, chờ đã, nhớ ra rồi, hình như là của Satie…”

Na Lan chỉ chờ một gợi ý nho nhỏ, cô lập tức nhớ ra:“Bản Người đẹp kỳ quái”

“Chương Một” Đào Tử nhớ ra

“Thật đáng ghét” Na Lan hậm hực

“Sao thế?”

Na Lan đáp: chuyện dài lắm”

“Chuyện dài thì nói dài. Đang nghỉ hè, tớ rất sẵn thì giờ”

Na Lan nói: “Đoạn nhạc này là nhạc chuông di động của Tần Hoài”

“Thế thì sao? À, cậu nói Tần Hoài, là Tần Hoài nào?”

“Tớ không rõ cậu có nghe về Tần Hoài chưa, nhưng người này là văn sĩ tương đối hot, hay viết tiểu thuyết tình cảm lai kinh dị. Tớ mới nhận việc làm trợ lý cho gã”

Đào Tử kêu lên: “Trời ơi, thế là cậu đã đi tàu cao tốc(ý nói “tốc hành đi đến tình ái” ý) rồi. Chúc mừng! Cậu có biết trợ lý nghĩa là gì không?” Na Lan có thể hình dung Đào Tử đang nằm phải ngồi bật dậy.

“Đương nhiên là biết. Đã có không ít nụ cười tủm tỉm,những cái nháy mắt dạy cho tớ hiểu rồi. Thực ra tớ bị oan, tớ chỉ làm chân đầu sai giục bản thảo, chủ nhà xuất bản thuê tớ. Quảng cáo họ dán tận ký túc xá,văn phòng khoa, và cả hòm thư điện tử, chỉ chưa gửi đến mạng chat của tớ mà thôi”

“Nhà xuất bản chọn cậu vào đảng Bàn tay đen mỹ nhân à?Chắc cậu chưa nghe thiên hạ nói Tần Hoài ra sao?”

“Không cần là dân Histeria cũng biết: đó là nhà văn-sưu tập tem, mọi người mến mộ”

“Thế vẫn còn dễ nghe. Hắn là ‘Trần Quán Hy trên văn đàn’! Cậu thấy thế nào? Tập hợp các trò mèo của hắn lại cũng đủ để viết một cuốn truyện kinh dị diễm tình. Cậu đoán xem các fan của hắn tự nhận là gì trênmạng?”

“Chắc là Cần Phấn, Hoài Phấn?”

“Là Tơ Tình”

Na Lan chép miệng: “ngưu tầm ngưu mã tầm mã, kẻ bát nháo thì có các fan bát nháo”

Đào Tử cười nói: “Có vẻ như cậu không dám lấy lòng Tần công tử? tớ thử đoán nhé: hắn khác xa cái danh văn sĩ, hình thức và nói năng đều là hạng giẻ rách, các ảnh từng đăng báo đều đã qua photoshop mông má, đủ nặng không?”

Na Lan “cậu ít khi nhầm, nhưng lần này thì cậu đã nhầm:: anh ta trông rất được, có thực chất, háu gái là bệnh mãn tính, suốt ngày tớ phải đối phó với ngôn từ quấy rối tình dục của anh ta. Cho nên lúc này tớ thấy khá mệt mỏi.”

“Nghe cứ như cậu đang tiếp tục vào trại giam phỏng vấn tù nhân?”

“Vào trại giam còn có cảnh sát bảo vệ tớ” Na Lan thở dài “Anh ta liên tục liếc mắt, tớ thì luôn phải lừ mắt. Thế là anh ta bày trò thay đổi nhạc chuông di động, lúc sáng là nhạc buồn Chopin, trưa là Người đẹp kỳ quái. Anh ta đang ngầm chế nhạo tớ”

Đào Tử im lặng hồi lâu

“Kìa, nghĩ gì thế?”

“Có thể là cậu sắp trúng kế”

“Trúng kế ai, Tần Hoài à? Anh ta là thế rồi, tớ không thể trúng kế nhưng chắc sẽ trúng độc”

“Cậu nghĩ thêm đi, hắn là thợ săn thứ thiệt đấy! Cậu học khoa tâm lý chứ gì?” Khi Đào Tử hỏi một câu đương nhiên, thì đó là khúc dạo đầu của một bài thuyết giảng. “Chàng thợ săn họ Tần đang dùng vài chiêu tâm lý học, hắn biết cậu đã mang sẵn ấn tượng, đã nghe đồn đại về tình sử nặng mùi của hắn, cố che đậy cũng vô ích, cho nên hắn liều nói trắng ra cái ngưỡng sàn tồi tệ của mình, để rồi sau đây cả hai quen nhau hơn, hắn sẽ tỏ ra cải tà quy chính,dần nâng mình lên, cậu sẽ dần có cảm tình với hắn sau mỗi lần hắn ‘tiến bộ’.Một người luôn muốn vươn lên thì ai chẳng mến? Rất có thể hắn sẽ nói’Vì Na Lan xuất hiện, được tiếp xúc với em nên anh mới tiến bộ thế này,…”

“Tớ xin cậu đừng nói cái chữ ‘tiếp xúc’ nữa, trời thì nóng, nghe mà phát ốm” Na Lan cảm thấy Đào Tử phân tích có phần quá “thấu triệt”, không thể đồng tình nhưng cũng không phải là vô lý

Đào Tử nói tiếp: “Ít hôm nay tớ ngồi nhà rỗi quá đâm chán, nên hay lướt web lá cải, cậu có biết scandal mới nhất của Tần Hoài không?”

“Tớ đang định gọi điện cho bọn paparazi đây. Cậu đoán xem tớ đã gặp ai?” Chỉ khi ở bên Đào Tử, Na Lan mới có thể trút hết lớp vỏ để thật sự được vui vẻ.

Đào Tử kêu lên: “Trời ạ, chắc không phải… lẽ nào là Ninh Vũ Hân?”

“Tóc dài, váy ngắn, dáng tuyệt đẹp, trông rất buồn”

“Cô ta công bố trên blog rằng mình và Tần Hoài đã yêu nhau ba tháng, kèm theo cả ảnh cả video hẳn hoi, nhưng gần đây Tần Hoài bỗng ruồng rẫy nên cô ta mới phải dùng hạ sách là phơi bày trên blog. Đó là một kiểu dồn ép đối phương…”

“Cảm ơn cậu đã thông báo, tớ rất may mắn, vì không tốn thì giờ đọc blog của cô ta”

Đào Tử lại im lặng. Na Lan lại phải nhắc thì cô mới nói: “Cậu không cảm thấy vào lúc này cậu biến thành trợ lý thì hơi nguy hiểm à?”

“Cậu càng nói càng xa vời… cùng lắm là tớ lại trở về trại giam” Na Lan nhớ đến đôi mắt sau cặp kính râm ở bến tàu thủy. Có lẽ Đào Tử lo lắng không phải là thừa.

Cô vô thức bước đến bên cửa sổ, trước mặt là bầu trời xanh đen của đêm hè. Dưới sân chỉ lác đác vài bóng người, đang kỳ nghỉ nên còn rất ít sinh viên ở lại trường.

Trong số vài bóng người ấy, cô nhìn thấy cô ta. Tóc dài, váy ngắn, toàn thân toát ra một vẻ khổ đau, đứng ở chỗ ánh sáng đèn đường không hắt đến nhưng cô ta vẫn đeo kính râm, ánh mắt oán hận xuyên thấu màn đêm,hướng lên cửa sổ tầng 7 của Na Lan.

Toàn thân Na Lan đông cứng lại, một bức tượng băng giữa tháng Bảy mùa hè.

“Na Lan, Na Lan, cậu đãng trí hay sao?” lần này đến lượt Đào Tử đánh thức cô.

Na Lan nhắm mắt, dụi mắt, rồi lại mở mắt ra. Dưới sân tối om làm gì có Ninh Vũ Hân? Chắc ấn tượng quá sâu về tóc dài váy ngắn mắt oán hờn, khiến cô có ảo giác?

Những ngày đau buồn sau cái chết đột ngột của cha, cô đã rất nhiều lần có cảm giác thế này: buổi tối yên tĩnh ngồi trên lớp tự học,đôi khi cô thấy cha ngồi bên, rồi ông tan biến vào làn nước mắt ướt nhòe.

“Tớ… không sao, tớ đang nghĩ, Ninh Vũ Hân chắc rất hận các cô gái có quan hệ với Tần Hoài, nhưng tớ đâu có vinh dự đó mà cô ta lại nhằm vào tớ?” Na Lan cũng không rõ mình đang kể khổ với Đào Tử hay đang tự an ủi mình.

Có người đứng trong bóng tối nhìn lên cửa sổ tầng 7.Bóng Na Lan ở ngay cửa sổ, mặc chiếc áo phông bình thường mà sao duyên dáng. Cô ta đang gọi điện. Gọi cho ai? Tần Hoài, hay mẹ cô ta, hay cô bạn thân Đào Tử?

Rồi cô ta biến sắc mặt. Cô ta đã nhìn thấy gì nhỉ?

Nhưng có thể khẳng định rằng cô ta sợ, nhanh chóng quay vào thậm chí đóng luôn cửa sổ.

Chắc chắn cô ta đã sợ hãi, những cánh cửa sổ mở rộng luôn cám dỗ bi kịch xảy ra. Ví dụ, vừa nãy nếu có người đứng sau khẽ đẩy thì cô ta sẽ rớt xuống sân, không kịp giãy giụa.

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Tiểu thuyết kinh dị: Hồ tuyệt mệnh 
Chương 4
Nhưng ít ra công việc mới này vẫn tốt hơn trăm lần sovới cái “công trường” trước đây cô làm việc. 

Ngôi biệt thự ba tầng trắng sángcủa Tần Hoài, nóc lợp ngói đỏ, xây dựng theo phong cách kiến trúc 
 Địa Trung Hải. Hàng cây hoa hồng trồng bao quanh tường, lúc này không phải mùa đơm hoa nhưng đó đây vẫn còn sót mấy bong hồng.

Đường đường một nam nhi mà lại trồng cả đám hoa hồngngoài cửa sổ thì đừng trách ai nói mình là kẻ chơi bời.

Tiếng dương cầm du dương từ trên gác vọng xuống, đó làkhúc nhạc Thư gửi Elise quen thuộc. Na Lan thầm than thở:chẳng phải kiệt tác của Beethoven bị coi thường, khúc nhạc này đã bị dán nhãn“nhạc dương cầm thịnh hành”, nhưng dù sao cũng nói lên cái gu của chủ nhân.

Vào sân, bước lên thềm lát đá bạch ngọc rồi đi đếntrước cửa. Phương Văn Đông rút chum chìa khóa mở cửa. Tiếng chuông lảnh lót nhưminh châu gieo xuống khay ngọc, thánh thót ngân nga, hiển nhiên là hệ thốngcảnh báo an ninh. Phương Văn Đông nhập mật mã vào thiết bị đặt bên cửa, tiếngchuông tinh tang im bặt.

Tần Hoài tín nhiệm Phương Văn Đông hết mức. Na Lannghĩ bụng, giữa mình và Đào Tử đã thân đến mức này chưa?

Trên tường gắn đèn tròn màu trắng sữa, chắc để ban đêmchiếu sáng cửa ra vào. Ở một góc tường còn gắn hai cái đèn nhỏ, không có gì nổibật. Na Lan nhìn kỹ, không phải đèn mà là đôi mắt. Thì ra đó là hệ thống cameragiám sát.

Vào trong rồi, Phương Văn Đông nhanh nhẹn bước vàogian bếp, treo chum chìa khóa lên một cái giá nho nhỏ, anh nói: “Mời cô ngồi,ngồi đi-văng hay ghế thì tùy. Tôi lấy đồ uống. Cà phê, cô-ca, nước cam, nướckhoáng, hay hồng trà… cô cứ cho biết?” Anh rất tự nhiên chẳng khác gì chủ nhà.Rõ ràng anh là khách thường xuyên ở đây, anh là người thân tín của Tần Hoài.Nghe anh gọi “cô” lúc này đã có nét thân mật và thoải mái hơn.

Na Lan ngồi đi-văng. Phòng khách này cửa sổ dài chạmsàn, bên ngoài là hồ nước biếc xanh ngọc như mã não. Cây đàn dương cầm ba chân kêsát tường, vải phủ kín, tiếng dương cầm vừa nãy là do dàn âm thanh trên gácvọng xuống chứ không có ai ngồi đây chơi đàn cả.

“Cho tôi cốc nước trắng là được”

“Đơn giản thế thôi à?” Phương Văn Đông nhanh nhẹn mởtủ lạnh cầm ra một chai nước khoáng.
“Trời nóng, uống nước trắng giải nhiệt rất tốt. Chứcô-ca, trà hay cà phê thì làm ta mất thêm nước, và…” Phương Văn Đông chờ cô đáplời.

“Anh nói đúng, khẩu vị của tôi đơn giản thôi” Na Lannói chữ “anh” một cách trịnh trọng.

“Quân tử chi giao đạm nhược thủy*, ngày xưathì thế nhưng nay xã hội  luôn tiến bướcnên không hợp nữa rồi. Nhất là giao lưu với các người đẹp thì xưa cũng như naykhông thể cứ đơn giản mà được.” một giọng nam giới, khác với giọng của PhươngVăn Đông. Giọng của Phương Văn Đông đầy đặn, giọng người này thì như có namchâm “Người đẹp thường quen với đồ trang sức, xe hơi đẹp, 999 bông hồng vànhanh chóng thành danh trên mạng; chứ người có khẩu vị đơn giản thì khôngnhiều.”

* Câu cổ ngữ:người quân tử quan hệ với nhau luôn trong sáng.

Tần Hoài.

Nói năng bỗ bã và cũng bóng láng hệt như bút danh củaanh ta.

Na Lan định đứng lên bye bye luôn.

Nhưng cô không lùi bước, cô không có thói quen ấy. Vảlại, thấy Tần Hoài bước đến, cô cũng hơi hơi rung động. Trước đây nhìn ảnh anhta trên báo, ngoại trừ vấn đề danh lợi, cô thấy anh ta cũng đáng mặt một nhàvăn ưa chơi tem, vẻ đẹp trai có thể khiến phụ nữ ở nhiều độ tuổi phải xiêulòng. Lúc này mới biết những tấm ảnh nhỏ ấy chỉ giới hạn ở mức miêu tả “mặtphẳng” một con người. Còn đây là Tần Hoài “không gian ba bốn chiều”, là tácphẩm sinh động rất đặc sắc. Nhất là đôi mắt đầy ấn tượng, có vẻ hững hờ lại phanét ngạo đời, nhưng nhiều hơn cả là nét u buồn vô cùng sâu lắng. Trước kia nhìnảnh, thấy hình như anh ta cố tỏ ra vẻ u buồn tư lự, lúc này mới nhận ra nét ubuồn này còn da diết hơn cả tiếng ve sầu ngoài cửa sổ kia. Phần lớn các cô gáibẩm sinh đều có thiên chức làm mẹ, nhìn thấy chàng trai khôi ngô tuấn tú đangsầu muộn, họ đều tự nguyện và sẵn lòng bước đến an ủi xoa dịu nỗi sầu.

Để rồi chính mình phải khổ đau.

Na Lan bỗng thấu hiểu tại sao cô gái tóc dài váy ngắnNinh Vũ Hân lại vướng vào lưới tình sâu đến như vậy.

Tần Hoài tạm che giấu nét ưu tư, vẻ mặt tươi roi rói,chìa tay ra: “Cô là Na Lan thật à?”

Na Lan đứng lên bắt tay Tần Hoài. Cô thấy bất ngờ. Vốnnghĩ Tần Hoài thu mình ở đảo Hồ Tâm để viết văn, hẳn là một anh chàng yếu mềm,ẻo lả, sức trói gà không chặt, nhưng lúc này bắt tay mới thấy bàn tay chắc nịchcứng cáp chẳng khác bàn tay của một người lao động cơ bắp quanh năm vất vả. 

Nhưmột phản xạ có điều kiện, cô chăm chú nhìn khuôn mặt anh. Da mặt không hề trắngmịn như cậu học trò non nớt, mà là nước da đỏ sẫm của một người đã trải phongsương mưa nắng.

Cô là Na Lan thật à… Hỏi thế là ý gì?

“Tôi chính là Na Lan là dân sinh viên, hình như đếngiờ chưa có lý do gì để ai khác phải mạo danh tôi”

“Xin lỗi, tôi không có ý đó” Tần Hoài cười, không chútáy náy “Tôi muốn nói là, tôi hơi ngạc nhiên, không ngờ anh Hải Mãn Thiên lại cửđến cho tôi một thắng cảnh, tươi đẹp hết nhẽ thế này”

Dùng “thắng cảnh” để tả mỹ nhân? Na Lan mới chỉ đọcthoáng qua tác phẩm của anh ta, chẳng qua chỉ là khoác cái áo “truyện kinh dị”để viết tiểu thuyết tình ái mà thôi. Thế là moi được tiền của vô khối thiếu nữ.Hôm nay mắt thấy tai nghe, anh ta nói năng tùy tiện như không, đúng thế. Côthậm chí nghĩ rằng, đã nói “thắng cảnh” rồi, lại còn thêm “tươi đẹp hết nhẽ”thì quá rườm rà, có thể lượt bớt đi.

Chẳng rõ lần đầu gặp mặt Ninh Vũ Hân anh ta có so sánhvô lối kiểu này không?

Hải Mãn Thiên mà Tần Hoài nhắc đến, là ông chủ thật sựcủa Na Lan, là nhà xuất bản tầm cỡ nhất nhì cả nước, đối tác đều là các tác giảrất hot. Qua nói chuyện với Hải Mãn Thiên cô hiểu rằng hai người rất thân nhau,và cũng biết được thái độ viết lách của Tần Hoài.

Thái độ viết lách của anh ta, có thể tóm gọn trong mộttừ “lần lữa”

Na Lan mỉm cười, vào việc luôn, cô mở xắc lấy ra cuốnsổ tay: “Đã nhắc đến ông Thiên thì… đây là kế hoạch xuất bản vừa mới điều chỉnhtháng trước, ông ấy mong tiên snh bớt chút thời gian điểm lại với tôi mộtlượt…”

“Gọi tiên sinh khiến tôi ớn quá đấy!” Tần Hoài ngồixuống bên Na Lan, lần đầu tiếp xúc mà ngồi thế này thì hơi gần “Đương nhiênrồi, học nhi thời tập chi bất diệc tuyệt hồ (học mà thường ôn tập, chẳng phải rất vui sao?) , cùng cô gái xinhđiểm lại công việc thì thích vô cùng”

Na Lan ngán ngẩm, chỉ muốn tát vào cái mặt vênh váo ấy“Trước khi ký bản thỏa thuận với anh về tiểu thuyết kinh dị Lời nguyền áo tơi trong mưa gió, hai bênđã dự tính tiến độ rõ ràng: tháng Giêng bắt đầu sáng tác, tháng Mười nộp bảnthảo sơ bộ, sang năm sẽ xuất bản, vừa kịp triển lãm sách ở Bắc Kinh trong thángba và hội chợ sách toàn quốc tháng Tư…”

“Hội chợ sách Hải Nam tháng năm, triển lãm sách TrùngKhánh tháng Năm, vân vân…” Xét từ góc độ tâm lý học thì Tần Hoài có thói quenngắt lời người khác, có thể là biểu hiện của tâm trạng không ổn định, nhất làdo cái tính cách tự cho mình là trung tâm.

Hoặc có  lẽ anhta chỉ muốn mau kết thúc bàn bạc công việc để có thể tiếp tục chớt nhả tán gái.

Anh ta chòng chọc nhìn Na Lan, mắt sáng rực, rõ ràngkhông hiểu là mình rất bất lịch sự “Thực ra là ông Thiên đang giở ngón với tôi.Ai chẳng biết xưa nay ông ta phát hành sách dễ như chơi và cũng không cần cáctrình tự chính thức, nói là hội chợ sách, triển lãm sách này nọ chỉ toàn làviện cớ. Ông ta chỉ muốn tôi viết cho thật nhanh để ông ta mau kiếm tiền…à, đểbọn tôi mau kiếm được tiền, sau đó nhanh chóng bước vào đợt kiếm tiền tiếp theo.Cho nên, ông ta bảo cô sang làm trợ lý sáng tác cho tôi, thực ra là để giục bảnthảo”

Na Lan lại thấy ngán ngẩm nhưng vẫn mỉm cười “Ta cứnên thẳng thắn thì hơn. Liệu tôi có thể giúp anh điều gì thì anh cứ nói? Tracứu tư liệu, nhập văn bản vào máy tính… tôi xin bắt tay vào ngay”

“Cô có mang theo quần áo bơi không?”

“Gì cơ?” Na Lan ngỡ mình bị ảo thính, giống như khánhiều nhân vật trong tiểu thuyết của Tần Hoài.

“Quần áo bơi! Ngày nào cô cũng cần mẫn sang đảo HồTâm, sao cô không tận dụng tài nguyên trời ban cho này? Tôi biết một địa điểmrất tuyệt để bơi, cho đến giờ vẫn chưa ai biết…” Nếu phải sửa lại một câu củaMạnh Tử, thì nên nói Tần Hoài thuộc hạng “vô liêm sỉ và cũng can đảm nữa” (vốncâu này là: làm người, phải có liêm sỉ, tiếp đó là can đảm)

“Ông Thiên bàn về công tác với tôi, không nêu cái điềukiện về phúc lợi này, cho nên chuyện bơi lội xin miễn cho! Anh nghĩ đi, có việcgì liên quan đến cuốn Lời nguyền áo tơitrong mưa gió mà tôi có thể làm giúp không?” Na Lan thầm cảm ơn những bàihọc kinh nghiệm dạn dày có được trong những lần vào trại giam phỏng vấn, cô vẫntrấn tĩnh như thường.

“Có, đương nhiên là có. Bữa trưa chúng ta sẽ nóichuyện” Tần Hoài có vẻ hài lòng ngồi dựa vào đi-văng, hai mắt lim dim, côngkhai thể hiện hứng thú đối với công việc “Bữa trưa không nói hết thì bữa tốitiếp tục nói”

“Chắc ông Thiên đã cho anh biết, thời gian làm việccủa tôi là từ 10 giờ sáng đến 3 giờ rưỡi chiều?”

“Tôi sẽ chi tiền làm thêm giờ, thì sao?”

“nếu anh tin rằng tiền có thể mua được tất cả”

Phòng khách trở nên im ắng, chỉ còn tiếng điều hòachạy chầm chậm, Phương Văn Đông nói là có việc phải đi Giang Kinh, rồi bước rangoài chẳng nói một câu gì đó cho dịu tình thế.

Na Lan biết, riêng câu nói vừa rồi của cô cũng đủ đểkhiến mình bị sa thải. Cô đã được rèn luyện trong khoa Tâm lý học, cũng chẳngphải cô không hiểu sự đời, nhưng vào lúc này cô không ngán làm phật ý “ôngchủ”. Nén mình và nhẫn nhịn có thể khiến xung quanh luôn tươi vui như mùa xuân,nhưng nó không bao giờ là cách tốt nhất để giải quyết mâu thuẫn. Nhất là đangđối mặt với gã “nhà văn hàng đầu” ngông nghênh tự phụ là tài hoa này, về lýthuyết mà nói, tốt nhất là hãy mau tránh cho xa.

Tần Hoài bỗng cầm cái điều khiển trên bàn rồi bậtti-vi, kênh kinh tế của đài trung ương “Đây gần như là kênh duy nhất mà tôixem. Xem đi xem lại, hình như đúng là tiền có thể mua được tất cả” Giọng anh tađều đều, dù có bực tức thì cũng đã nén được.

Di động của anh ta reo chuông, nhạc cũng là tiếngdương cầm, Khúc nhạc buồn của Chopin.Học làm sang, ra vẻ ta đây đa sầu đa cảm, càng đúng với đặc điểm của Tần Hoài.

Anh ta vẫn ngồi đó nghe điện thoại của ông Hải MãnThiên, luôn miệng nói “Tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy”, khiến Na Lan thấy quá ngứatai, cô lại phải so sánh với những ngày vào trại giam phỏng vấn tù nhân.

“Thế đấy, ông ấy còn lo tôi ngược đãi cô. Thực ra tôibị cô ra đòn thì có!” Tần Hoài đặt di động xuống rồi nói.

“Về chuyện bản thảo, ông Thiên dặn dò tôi phải đượcbiết tiến độ cụ thể…”

“Tôi ngỡ vừa nãy cô chỉ nói đùa, nhưng xem ra đúng làcô đến để…” Vẫn là cái tật ngắt lời người khác của anh ta.

“Để giục bản thảo” Na Lan quyết ý truy hỏi, nói toạcra “Qua điện thoại và email anh đều nói rất mơ hồ, đã viết được mươi vạn chữhay là chưa hề bắt tay vào, chẳng ai biết”

Tần Hoài đứng lên thở dài: “Ông Thiên không muốn chínhmình phải bám riết không tha, nên mới cử người đẹp làm tay chân sang ép tôikhuất phục. Nào, vào thư phòng với tôi, tôi sẽ cho cô xem tiến độ. Có điều, tôiđã no đòn rồi, cô cũng phải no cơm chứ? Cô quá đẹp, cứ như là chẳng thiết cơmnước chốn trần gian, nhưng lẽ nào lại bỏ bữa trưa thật?”

Na Lan cau mày, cô ngẩng nhìn đồng hồ trên tường:“Nhưng lúc này mới 10 giờ rưỡi?”

Dù đã khai thác quỹ đất tối đa, chung cư và biệt thựmọc lên như nấm, đảo Hồ Tâm cũng chỉ có hơn 1000 hộ dân, còn nhà hàng thì khánhiều. Loa Cư là hiệu hải sản nho nhỏ nhưng Tần Hoài rất ưng ý. 

Anh ta nhấtquyết mời Na Lan ăn “bữa cơm văn phòng” chỉ “lèo tèo” bốn dĩa, một bát canh,tôm hùm và sò tươi đương nhiên là có.

“Lúc nãy cô không phản đối hải sản kia mà, sao vẫn caumày? Hay là cô không hề biết cười?” Tần Hoài chế nhạo.

Na Lan vẫn nhíu mày, nghĩ bụng “đồ vô duyên”. Cô chọi lại “Khi gặp nhau, trước khi anh mở miệng, tôi đã cười rồi”

“Mỉm cười chiếu lệ khi bàn công việc, không tính”

“Đã nói đến công việc thì…”

“Lúc này là giờ ăn, không bàn công việc”

Na Lan cau mày nói tiếp: “Suốt nửa năm trời anh tuyêntruyền báo chí là mình “dồn hết tâm huyết” cho cuốn tiểu thuyết “tầm cỡ thế kỷ”, thế mà mới chỉ viết được lời dẫn với 5000 chữ…” trước khi đến hiệu ăn, cô đã đọc xong phần bản thảo đã viết của Tần Hoài: câu chuyện về một người thời nhà Minh đi tìm kho báu, phát hiện ra vàicái xác. Chỉ có vậy. Cô nghĩ anh ta đang đùa hay sao?

“Hai phần dẫn, 5753 chữ” Anh ta lại còn dám chỉnh lạicô nữa

“Nửa năm trời anh viết được 5753 chữ, trung bình mỗingày viết chưa đến 30 chữ, xem ra, ‘giai phẩm’ ra đời còn khó hơn cả điêu khắc nham thạch!”

Tiểu thuyết kinh dị Trung Quốc, tổn hao rất nhiều sức lực để nghiền ngẫm cấu tứ, na ná như các cô viết luận văn”

“Viết chậm cũng chẳng sao, tôi cũng đồng ý rằng phải nghiền ngẫm công phu thì mới viết được sách hay, nhưng tôi chỉ lo với tốc độnày thì đừng nói là ba tháng, dù cho anh thêm nửa năm nữa e cũng không kịp tiến độ dự kiến” Na Lan còn chưa nói ra câu này: nếu anh vẫn dập dìu với con bé NinhVũ Hân thì lại càng vô vọng.

Sắc mặt Tần Hoài vẫn thản nhiên như trước, chỉ khác làanh ta cứ nhìn chằm chằm vào cô: “Cô cứ về mà hỏi ông Thiên, có phải lời nóicủa tôi luôn chứa sức nặng ngàn cân, đã hẹn ngày nộp bản thảo thì chưa từng saihẹn, đúng thế không?”

Đúng là ông Hải Mãn Thiên cũng từng nói Tần Hoài tuycó lần lữa thật nhưng chưa bao giờ nộp bản thảo sai hẹn, dù chỉ là hẹn bằngmồm. Có điều, lần này lại khác, ông Thiên nhận ra rằng có lẽ Tần Hoài đang gặptrục trặc trong khi viết nên mới trì trệ, vì thế ông phải cử Na Lan sang làm“trợ lý” cho anh ta.

“Ông Thiên cũng biết anh xưa nay rất giữ lời hứa… anhnói là ba tháng sẽ giao bản thảo, nhưng nếu giãn thêm một hai tháng cũng khôngphải vấn đề gì lớn”

“Đầu tháng Mười nộp bản thảo, bản thỏa thuận đã ghi rõrồi”

“Ông Thiên không định ép anh…”

“Co không tin tôi sẽ nộp bản thảo đúng hẹn à?”

“Không phải thế. Tiếng tăm của anh và chất lượng đảm bảo, tin rằng anh sẽ không làm việc quấy quá cho xong chuyện” Vì tiến độ mà bỏ qua chất lượng tác phẩm là căn bệnh phổ biến hiện thời, chẳng ai không mắc phải”

“Cô vẫn không tin à”

“Tôi cảm thấy thời gian có vẻ gấp gáp quá”

Dường như Tần Hoài mỉm cười rất chân thành, nụ cười khiến mấy cô gái ngồi trong quán phải đưa mắt nhìn sang. Na Lan bỗng thấy thông cảm với Ninh Vũ Hân. Anh ta hơi dướn người về phía trước, gần Na Lan hơn: “Thế này vậy, chúng ta cá, nếu tôi nuốt lời, dù tôi đưa ra trăm ngàn lý do gì nhưng vẫn không nộp bản thảo đúng hẹn thì tôi thua cuộc. Nhưng nếu tôi nộp bản thảo đúng hẹn, chật lượng đảm bảo, sách được thị trường đón nhận, phát hành suôn sẻ,ông Thiên mát mặt, thì coi như tôi thắng”

“Tôi không thích cá cược, không biết ra điều kiện” Na Lan cảm thấy anh ta có ý đồ gì đó

“Ra điều kiện mà cũng không biết? nếu cô thắng, ví dụ,cô có thể lấy chiếc BMW mà xài cho sang. 

Tôi nói thật chứ không đùa đâu”

“Không! Một là vì tôi chê BMW chưa đủ đẳng cấp, chưaphải xe Porche. Hai là cuộc sống của tôi gắn với trường đại học Giang Kinh,giới sinh viên, không cần thiết đi xe hơi và cũng không nuôi nổi nó. 
Điều thứ nhất, nói đùa, điều thứ hai là nói thật”

Tần Hoài lại ngả người trở lại “Tôi đã nói hai ta cá cược, lẽ nào cô không muốn nghe nếu tôi thắng thì điều kiện của tôi là gì?”

“Tôi chỉ muốn nghe sau đây tiến độ của anh viết ra sao?”

“nếu tôi thắng…” Hình như anh ta chỉ mải sống trong cái khuôn của mình “…nếu cô thua, thì đơn giản thôi: chỉ cần cô cùng tôi ăn một bữa tối là được”

Na Lan định nói “Anh cứ tiêp tục mà hoang tưởng” nhưng cô lại nói là “Tôi rất ưng, tiếc rằng tôi vẫn không hứng thú với trò cá cược”

Rõ ràng là anh ta không dễ gì bỏ cuộc, nhất là đối với một cô gái “Thực ra cũng chẳng phải là cá cược, chỉ là cách để thúc đẩy tôi viết cho thật tốt…”

Di động bỗng reo chuông. Lại tiếng dương cầm nhưng làmột giai điệu khác với lúc sáng. Na Lan đã 
từng nghe nét nhạc này nhưng không nhớ ra tên bản nhạc. Nếu được chút gợi ý thì…

Tần Hoài đã nhanh tay bật máy nên cô đành chịu, chỉ thấy anh ta hỏi liên tục: “Ai đấy ạ?” nhưng hình như đối phương cứ im lặng. Anh ta lầu bầu: “Vớ vẩn” và định tắt máy thì mặt biến sắc.

Na Lan nhận ra rất rõ rằng Tần Hoài biến sắc vì sợ hãi.

Anh ta đứng bật dậy, nhìn khắp quán ăn rồi chạy ra ngoài cửa, nhìn khắp bốn phía.

Na Lan lặng lẽ bước ra theo, thấy Tần Hoài đang lạnh lùng nói vào di động: “Nếu cứ tiếp tục đeo bám, thì sớm muộn gì một trong hai ta sẽ phải đổ máu để trả giá”

Lúc này Na Lan chỉ muốn tin rằng anh ta đang đối thoại về chuyện viết tiểu thuyết, bởi lẽ câu nói ấy không phải là lời của một người bình thường, nó rất nghiệt ngã, sặc mùi tiểu thuyết, không sao tưởng tượng nổi.Nó thật đáng sợ.

Cô lặng lẽ trở về chỗ ngồi, và bỗng cảm thấy không khí của máy điều hòa trong quán Loa Cư hơi lạnh quá mức.

Khi Na Lan rời đảo lên tàu thủy, thì có một người không nén nổi nhìn theo cô, quan sát từng cử động của cô.

Người ấy chợt nảy sinh ý nghĩ muốn cứu vãn mạng sống của cô gái trẻ đẹp này, vì nếu người ấy lạnh lùng thờ ơ thì con thuyền sinh mệnh của Na Lan sẽ nhanh chóng mắc cạn.

Thật sự không thể trách gì tôi. Người ấy nghĩ vậy. Ai  bảo cô tự nguyện trở thành quả đạn pháo? Cô chưa nghe nói: “Gặp Tần Hoài, lỡ một đời người” hay sao?

Ngày đầu tiên làm việc, cảm thấy thế nào? Có gặp tình yêu sét đánh không? Có khiến anh ta quỳ xuống sát gấu váy cô không?

Và có ngửi thấy hơi thở của thần chết không?