♥ Chương 4: Hình thức ở chung
cổ quái.
Rất nhanh, Dực Phàm đã biết đến cảm
giác thất bại. Anh lại một lần nữa bất giác gào thét tên Dịch Dương: ta nói
Dịch Dương, tôi bỏ xe thể thao của mình, mỗi ngày vì Tiểu Khương Khương thân ái
cùng nhau đến trường, cậu vì cái gì mà giữa đường đều nhảy ra hả? Tôi đã lấy vô
số cớ dụ Khương Khương đi đường khác, thế sao cậu lại âm hồn bất tán xuất hiện
thế hử?! Cậu biết tôi không thích bạo lực, lại cố tình khoe cơ bắp trong tiết
thể dục, sao tôi chịu cho nổi! Tôi mua cho cô ấy nước có gas, cậu không biết
khẩu vị của cô ấy mà lại đi mua một chai nước thiệt bự, cậu làm như bảo bối là
trâu hả? Muốn làm cô ấy chết hả? Cậu không biết bảo bối nhỏ đi học vất vả thì
thôi, lúc nào cũng gây rối cô ấy, cái tên tiểu tử không biết xấu hổ nhà cậy cứ
xuất hiện ngoài lớp của cô ấy mãi, cậu đi thì sao tôi có thể không đi? Nhưng
cậu có biết thành động vật quý hiếm bị chiêm ngưỡng mất tự nhiên thế nào không?
Cậu không não nhưng ông đây có nhá, cùng lắm thì tôi sang nhà bảo bối, tránh
được ôn thần cậu thôi.
Toại không được nhân nguyện, Dực
Phàm ở nhà Trí Khương lại một lần nữa không nhịn được phát điên trong lòng: Tôi
tới chậm một bước hả? Sao nó lại ngồi trong phòng khách em yêu của tôi? Còn
trông thân mật như thế? Ba mẹ Khương Khương ơi, các người không thấy ý đồ của
tên sắc lang này sao? Sẽ bị ăn tới không còn xương luôn đó! Hai vị sao không
đánh nó ra ngoài đi? Còn có, cậu sao dám lấy ly của bảo bối mà uống nước hả,
còn uống cùng một chỗ nữa chứ?
Không được, còn như vậy nữa, Dực
Phàm hít sâu một hơi, thì bảo bối rất nguy hiểm. Dùng hai giây bình ổn lửa
giận, treo lên nụ cười hồ ly, Dực Phàm rất lễ phép chào hỏi hai vị phụ huynh
trong nhà, tiến vào phòng khách, lặng lẽ gia nhập hai người kia, không thèm
quan tâm tới cái trợn mắt của Dịch Dương, đưa bánh ngọt đang cầm lên. Thừa dịp
Trí Khương đi sang bếp lấy đĩa, quay đầu:
“Động tác thật nhanh nha.”
“Đó là đương nhiên, không giống ai
đó luôn âm thầm, tớ là phái hành động.”
“Nhưng phụ huynh hình như không
thích bộ dạng của cậu?”
“Ha, vậy thích cậu chắc? Dù sao hiện
tại cô ấy cũng không bài xích tớ, tớ còn có cơ hội.”
Trí Khương ở bếp tự nhiên không nghe
được bọn họ nói chuyện, nhưng gần đây hành động của hai người cũng đủ khiến
lòng cô nghi ngờ. Trí Khương chưa yêu bao giờ, nhưng cô cũng không nghĩ họ chỉ
muốn làm bạn đơn thuần với cô, trước kia chị em trong lớp khi yêu đương, bạn
trai sẽ đến chở bọn họ về, mua đồ ăn cho bạn gái, rất phù hợp với biểu hiện
hiện tại của bọn họ. Nhưng mà yêu đương, không phải chỉ mỗi tâm tình thôi, còn
có những động thái ngọt ngào nữa, đối với hành vi quy phạm này của bọn họ, cũng
không hoàn toàn giống. Trí Khương cũng không phải là một cô gái bảo thủ, giáo
dục trong nhà cũng không quá giáo điều, có người trong lòng thì có thể yêu
đương thôi. Mấy ngày nay trước khi ngủ, cô cũng lo lắng vấn đề này, nếu cô
thích một người trong bọn họ, vậy thì quen, nhưng khi Trí Khương muốn chọn một
trong hai, lại phát hiện Dịch Dương chơi bóng rổ ngoài nắng rất tuấn tú, Dực
Phàm ngồi trong nhà chơi dương cầm cũng không tồi. Nhưng Trí Khương cũng rõ
ràng chính mình vẫn chưa có gì gọi là động tâm, cảm giác của cô đối với bọn họ,
cũng chưa tính là bạn, hẳn chỉ là bạn học hay đàn anh thôi, hơn nữa làm sao có
thể đồng thời thích hai người cơ chứ? Sẽ bị hàng ngàn người phanh thây đó. Hơn
nữa hai người bọn họ thật sự cũng không mang bộ dạng muốn cùng cô yêu đương, có
thể chỉ là tự mình đa tình mà thôi. Nếu là chính mình suy nghĩ quá nhiều, vậy
thì phiền não gì chứ, cứ thoải mái làm bạn không phải được rồi sao? Trí Khương
ngốc nghếch à, không lẽ cô quên mất nam nữ trước khi yêu đương còn có một giai
đoạn khác gọi là “theo đuổi” sao?
Nếu Dịch Dương và Dực Phàm biết trong
cái đầu heo của nàng là loại tư tưởng này, nhất định sẽ đấm ngực giậm chân, kêu
la chiến lược sai lầm. Nhưng mà họ không có khả năng biết, nên tinh lực hiện
tại dùng để phân cao thấp với nhau. So với Dịch Dương nhe răng nhếch miệng, Dực
Phàm có vẻ vân đạm phong khinh nhiều lắm, nhưng trong lòng cũng chẳng bình tĩnh
gì. Anh đối với đại đa số việc đều thực tự tin, duy độc chuyện tình cảm thì lại
bằng không, bởi vì anh biết tình cảm hầu hết đều không dính dáng tới lý trí,
hơn nữa đối thủ lại là anh em tốt cùng lớn lên từ nhỏ, anh rất rõ ràng tác
phong làm người và mị lực của nó, dù có hơi bốc đồng, ngây thơ, đôi khi còn vô
tâm vô tính, nhưng chỉ cần nó nhận thức chuẩn được sự tình gì, thì có thể làm
rất tốt. Bốn ba Dịch hi vọng hắn kế thừa nghiệp luật sư tổ truyền, nhưng tiểu
tử này lại không thích làm thẩm phán pháp luật này nọ, không tiếp quản gia sản
mà cố tình đầu tư vào nghiệp IT. Dịch Dương cao ngạo lại không muốn làm lập
trình viên nho nhỏ làm công cho người khác, học tập kĩ thuật IT rồi dùng quan hệ
của nhà mình, mở một công ty nhỏ, chiêu mộ rất nhiều đàn anh ưu tú trong lãnh
vực IT của trường quý tộc về mình, môn quy của công ty hắn kinh doanh cũng rất
thoải mái linh động. Hơn thế nữa, vì thường xuyên vận động nên làn da có màu
lúa mạch khỏe khoắn như ánh mặt trời khiến không ít thiếu phụ, đàn em điên
cuồng. Đối thủ như thế thật đáng sợ, không khéo là, bọn họ đều cố chấp như
nhau, đặt ra mục tiêu là nhất định phải thành công. Nếu đổi thành người khác,
Dực Phàm thật ra có thể đùa giỡn thủ đoạn, nhưng đối mặt với anh em tốt lại
không được. Dực Phàm sợ thua, lại không cam lòng thoái nhượng
Đâu chỉ mình Dực Phàm tính toán,
Dịch Dương cũng không tin tưởng mình như thế, chỉ hận không thể đánh nó cảnh
cáo nó tránh xa bảo bối một chút. Hai người cứ như thế, đến tận khi họ đạt
thành hiệp nghị đầu tiên…
Sau đó, Dịch Dương cùng Trí Khương
đến trường, có thể tự do chi phối thời gian lên lớp buổi sáng và thời gian ăn
trưa, Dực Phàm phục trách buổi chiều và thời gian hoạt động ngoại khóa, cùng đi
với Trí Khương tan học về nhà. Khi Trí Khương ở trong nhà, nếu không có lý do
gì thì không được đi. Cuồi tuần mỗi người được chi phối một ngày. Cuộc của Trí
Khương đáng thương bị chia thành hai phần dưới tình huống không thể nào cảm
kích nổi.
20:03
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét