Chap 14: Sự thật về Kai
Tôi nhìn người đang ngồi trong phòng
bàng hoàng đến nỗi đánh rơi cả cái nạng trên tay, lắp bắp nói:
- Sa..o anh lại có mặt ở đây?
Takeshi nhìn tôi chăm chú, khuôn mặt
ánh lên sự thích thú, mỉm cười nhẹ nhàng nói:
- Ác thật. Em bị thương nặng như vậy
mà không nói cho tôi hay, có biết tôi đã lo lắng cho em như thế nào không?
Tôi nghe hắn nói mà sởn cả gai ốc,
tóc gáy rựng đứng cả lên, hoảng loạn vội giơ tay chụp lấy cái cổ định bỏ chạy
nhưng quái thai là cái chân đau lại không chịu nghe lời khiến tôi bc đi không
vững lảo đảo suýt ngã. Nhanh như cắt Takeshi xuất hiện ngay bên cạnh và bế xốc
tôi lên…Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì tôi đã thấy mình đang nằm
gọn trong vòng tay hắn, quá sợ hãi tôi kêu lên thất thanh, chân tay đập loạn
xạ:
- Này…anh đang làm cái gì vậy hả?
Thả tôi xuống mau, anh mà không thả là tôi hét lên đấy.
Takeshi nhìn tôi khẽ nheo mắt nhăn
mặt nói:
- Sao em hung dữ thế? Tôi chỉ định
giúp em trở về giường thôi mà, không phải chân em đang đau hay sao?
- Hừ…Rõ điêu, anh mà tốt được như
thế thì tôi cứ bé, chả cần đóng kịch đâu, tôi đã biết rõ ý đồ của anh rồi_ tôi
gay gắt nói, chân tay vẫn đập loạn xạ.
- Ý đồ gì cơ?_ Takeshi nhìn tôi ngây
thơ hỏi lại
- Thôi, đừng có giở vờ giở vịt nữa,
trong đầu anh đang vẽ ra kế hoạch làm sao để hút máu tôi chứ gì?_ tôi phun toẹt
ra
- Cái gì? Hút máu á?_ Takeshi trố
mắt ra nhìn tôi một hồi lâu rồi phá lên cười ha hả_ Hahaha vui thật…
- Cười cái gì mà cười, điên à?_ tôi
cáu tiết mắng
- Phư…phư Em ngây thơ thật đấy, tôi
tự hỏi liệu trong đầu em có chút kiến thức gì về vampire không nữa?_ Takeshi cố
nín cười nói rồi nhẹ nhàng đặt tôi xuống giường
- Là sao?_ tôi ngơ ngáo hỏi lại
- Nghe này…đối với một vampire thì
việc hút máu của đồng loại không giúp họ thỏa mãn cơn đói, họ chỉ làm việc đó
khi rất yêu người ấy mà thôi…
- Vậy là các vampire không thích hút
máu của nhau ư?_ tôi ngạc nhiên hỏi lại
- Đúng vậy, tuy nhiên cũng có những
trường hợp ngoại lệ
- Trường hợp nào?
- Đó là đs với các vam cấp E, những
vampire thuộc tầng thấp nhất.
- Vam cấp E ư? Họ là ai vậy?
- Ừm. Xếp sau vam C là vam cấp D, họ
là những con người bình thường khi bị dòng thuần chủng cắn thì biến thành ma cà
rồng, một thời gian sau những vam cấp D này bị thoái hóa xuống cấp E, là cấp
thấp nhất trong giới vampire, vam cấp E được mệnh danh là những con quỷ khát
máu, vì thế chúng sẽ không câu lệ đâu là máu người đâu là máu vam, chỉ cần biết
đó là máu thì chúng sẽ nhào tới tìm mọi cách để đoạt được. Sự liều lĩnh của
chúng chính là một trong những thảm họa của thế giới vampire.
- Vậy ư? Đáng sợ quá_ tôi nói rồi
ngồi trầm ngâm nghĩ, không hiểu sao đối với các vam cấp E tôi thấy vừa thương
vừa sợ, thực ra bọn họ cũng chỉ là những con người bình thường bất đắc dĩ mới
phải làm như vậy thôi. Nhưng…khoan đã, có một điểm khó hiểu ở đây, tôi nghĩ rồi
ngước mắt lên nhìn Takeshi thắc mắc:
- Mà này, tôi vẫn chưa hiểu điều
này.
- Em còn điều gì chưa hiểu nữa?
- Anh nói là vampire thì không thích
hút máu đồng loại đúng không?
- Đúng.
- Vậy tại sao vào cái buổi tối ở
khuôn viên sau trường anh lại định hút máu tôi?_ tôi nhíu mày hỏi
- À..ờm.._ Hắn hơi nhăn mặt, rồi
lúng túng đưa tay lên gãi đầu nói qua quýt_..thì tự dưng muốn thôi.
- Ơ hay, sao anh ăn nói vô trách
nhiệm thế? Chẳng nhẽ cứ thấy thích là anh xà vào hút máu người ta tùy thích à?_
tôi cau có gắt lên.
- Không phải vậy…thực ra hôm đó tôi
định đi dạo một chút thì chợt thấy em ngồi khóc dưới cây hoa anh đào, thấy hay
hay nên định ghẹo em một chút thôi._ Takeshi vội lên tiếng phân bua
Tôi nghe hắn nói mà giận điên người
bực tức nói:
- Trêu ghẹo mà anh làm như thật vậy
hả, đồ không có tim, anh có biết lúc ấy tôi sợ như thế nào không?
- Thì lúc đầu tôi cũng chỉ định trêu
em chút thôi, nhưng không hiểu sao càng đến gần lại càng bị cuốn hút, càng
không kiềm chế được, suýt chút nữa là tôi hút máu em thật rồi…_ Takeshi nhăn
mặt nói
- Hơ hơ._ tôi cười như ngố rồi phán
một câu xanh rờn _Không hiểu.
- Haizzz, đến tôi còn không hiểu thì
làm sao em hiểu được_ Takeshi vò đầu bứt tai thở dài nói.
Đúng lúc ấy, Toru đột nhiên đẩy cửa
bước vào phòng, trên tay là một bó hoa cúc trắng miệng cười toe toét nói:
- Yume, tôi đên thăm cậu đây._ Ngay
lập tức nụ cười trên mặt Toru chợt vụt tắt khi nhìn thấy sự xuất hiệnTakeshi,
con nhỏ vội vàng cúi đầu chào rồi lắp bắp hỏi:
- Ta..keshi sa-ma sao sa-ma lại ở
đây?
Như vớ được cái phao cứu sinh,
Takeshi vội quay ra nhìn Toru nở một nụ cười sát gái chết người dịu dàng nói:
- Em ở lại chơi với Yume nhé, tôi có
việc bận đi trước đây_ Nói xong hắn ta phóng vụt đi, nhanh chóng mất hút sau
cánh cửa
Ngay khi bóng Takeshi vừa khuất,
Toru vội vất bó cúc trắng sang một bên nhảy ào lên giường túm cổ tôi hỏi dồn
dập (lạy chúa tôi đang là người bệnh mà):
- Nói mau, thế là thế nào? Tại sao
cậu lại quen Takeshi sa-ma?
- Ặc ặc, cậu định ám sát tôi đấy à?_
tôi kêu lên thống thiết, vội dựt tay Toru ra thở hổn hển nói_ Lạy chúa lòng
lành, cậu định cho tôi về trời đấy à?
- Hề hề, xin lỗi nha, đừng giận nữa,
nói cho tôi biết đi, tại sao cậu lại quen Takeshi sa-ma vậy? đây là lần đâu
tiên tôi được ngắm anh ấy gần như thế đấy, đẹp trai dã man
- Xì đẹp cái cóc khô, trông mặt đểu
thấy ớn_ tôi cau có nói rồi hắng giọng kể cho Toru nghe về cái vụ hồi hôm gặp
phải tay Takeshi ở khuôn viên sau trường_ Bla Bla Bla...chẹp, tôi đã gặp hắn
như thế đấy, đúng là số đen mà
- Vậy là cuối cùng anh Tooya xuất
hiện kịp thời và cứu cậu phải không? Sau đó thì hai người...ôi lãng mạn quá_
Toru nhắm mắt mơ màng kêu lên.
Tôi thở dài chán nản lắc đầu nhìn
Toru chép miệng nói:
- Haizz, Cậu thực tế chút đi, lãng
mạn lãng miếc cái gì trong tình trạng thân tàn ma dại thế này?
- Yume, cậu đừng có làm tôi cụt
hứng, bực quá, đang hay thì đứt dây đàn…mà nghĩ đi nghĩ lại thì việc cậu bị
thương thế này hóa lại hay ấy chứ..hớ hớ_ Toru cười phớ lớ nói.
- Hơ hơ, giờ tôi mới được chiêm
nghưỡng tình bạn của vampire đấy, tôi bị thương nằm cu đơ một chỗ thế này mà
cậu lại bảo là hay à? Hay, hay chỗ nào?
- Này nhé, đầu tiên cậu được anh Tooya
cứu này, vì cậu mà anh ấy đã tát Hajim- kun đấy, sau đó cậu lại được đích thân
Kai bế vào bệnh xá, đến bây giờ thì được anh Takeshi đến thăm, cùng một lúc
được bộ ba bạch kim nổi tiếng trong trường để ý không phải hay thì là gì?_ Toru
cười toe toét nói rồi chợt nhíu mày thắc mắc:
- À, Mà nhắc đến Kai mới nhớ, sao
suốt ngày hôm nay chằng thấy bóng dáng cậu ấy đâu cả nhỉ? Bọn con gái trong
trường dường như đang phát điên lên.
- Ôi dào, cái tên ấy thì chắc lại
đang kiếm một chỗ nào đó mà ngủ chứ còn gì nữa, người đâu mà vô duyên bất lịch
sự kinh khủng_ tôi khó chịu nói
- Cậu có vẻ vẫn thành kiến với Kai
nhỉ? Thực ra Kai rất đáng thương đấy_ Toru thở dài nói
- Xời ơi. Hắn mà đáng thương chỗ
nào, lạnh lùng tàn ác mới là những gì có thể nói về hắn_ tôi cay độc nói
- Để tôi kể cho cậu chuyện này cậu
sẽ hiểu ngay thôi
- Chuyện gì?
- Cậu còn nhớ có lần tôi đã nói với
cậu là vì một lí do nào đó mà Kai từ một vam thuần chủng bị giáng xuống vam cấp
C không?
- Ừm, à, Nhớ rồi, cậu mau kể nốt cho
tôi nghe đi_ tôi suy nghĩ một hồi rồi reo lên giục Toru
- Ừ, thực ra….
- Thực ra làm sao?_ tôi suốt ruột
hỏi.
- Cứ bình tĩnh, để từ từ tôi thở đã
chứ…thực ra nguyên nhân là do mẹ của Kai đã ngoại tình với một người đàn ông
bình thường.
- HẢ? ngoại tình với con người?_ tôi
kinh ngạc kêu ầm lên, thấy vậy Toru sợ đến tái mét mặt vội nhào đến bịt lấy
miệng tôi nghiến răng nói:
- Suỵt. Be bé cái mồm thôi, cậu định
giết chết tui đấy à? Kai mà nghe thấy được thì chúng ta chỉ có nước xuống lỗ.
- Khụ khụ. Được rùi tui sẽ chú ý,
cậu nói tiếp đi chứ_ tôi gỡ tay Toru ra giục
- Mẹ của Kai là con gái của gia tộc
thuần chủng Akatsuki, bà ấy lấy chính anh trai của mình.
- Sặc…Lấy anh trai ư? Hơ hơ, Cậu
đang kể chuyện cười đấy à?_ tôi kinh ngạc kêu lên, rồi phá lên cười nắc nẻ.
- Vớ vẩn, tui đang kể chuyện nghiêm
túc đấy, cười cái gì mà cười, nghe đây này để duy trì dòng máu thuần huyết,
trong cùng một gia tộc thuần chủng hai anh em ruột thường lấy nhau…_ Toru nhìn
tôi gắt lên
- Th..ật thật vậy sao?_ tôi nhìn
khuôn mặt cau có của Toru lắp bắp nói_ chậc chậc, nếu hai người họ mà sống trên
thế giới loài người thì thể nào cũng bị cho là loạn luân, biến thái.
- Haizz..nhưng vampire thì lại khác
con người
- Vậy Kai là con của hai người bọn
họ?_ tôi hỏi
- Ừm, nghe nói họ không yêu nhau,
cuộc hôn nhân này là do gia đình bắt buộc, vì thế mà nó nhanh chóng đổ vỡ. Sau
đó đến năm Kai chuẩn bị vào cấp II thì mẹ cậu ấy bỏ đi theo một con người bình
thường không để lại một lời nhắn nào cả.
- Chậc, chắc là cậu ta phải đau khổ
lắm nhỉ?_ tôi tặc lưỡi nói
- Chứ còn gì nữa, bắt đầu từ đấy cậu
ấy trở lên lạnh lùng và tàn nhẫn, không chỉ mất đi người mẹ mà cậu ấy còn phải
chịu nhiều áp lực từ phía tộc Akatsuki nữa
- Là sao?
- Sau khi mẹ Kai bỏ đi, người trong
gia tộc đã nổi giận đùng đùng và quyết định trục xuất bà ấy ra khỏi gia tộc và
không thừa nhận bà ấy là một vampire, vì thế mà Kai - người mang trong mình một
nửa dòng máu của bà ấy cũng bị ảnh hưởng, người trong gia tộc đã chia ra làm
hai phe, một phe thì bảo vệ cậu ấy, một phe thì chống lại cậu ấy, họ đã lập ra
một cuộc họp để quyết định xem Kai có bị giáng cấp không…
- Vô lí quá, sao họ có thể làm như
vậy, mẹ sai lại đổ hết lên đầu con là sao?_ tôi cau có nói
- Đúng vậy, nói là họ hàng nhưng
thực chất bọn họ luôn ganh ghét và tìm cách triệt phá nhau, hai phe ấy thế lực
gần như ngang bằng không bên nào chịu thua bên nào cả
- Nhưng sao Kai vẫn bị giáng cấp?
- Bởi vì…ba cậu ấy_ Toru ngập ngừng
nói
- Cái gì? Ba cậu ta sao?_ tôi trợn
mắt ngạc nhiên
- Ừm…lúc ấy nếu ông ta đứng ra bảo
vệ Kai thì có lẽ bây giờ cậu ấy vẫn còn học trong lớp A, nhưng không hiểu sao
khi đó, ông ta không những không giúp mà còn khiến Kai bị giáng thêm một cấp
nữa trở thành một vam thường…
- Phức tạp quá, à mà sao cậu lại
biết chuyện này?_ Tôi nhíu mày hỏi
- Là Mika kể cho tôi biết đấy
- Mika ư?
- Ừ, bố cậu ấy là cận vệ trung thành
của nhà Akatsuki, vì thế từ nhỏ Mika đã sống trong đó, vô tình nên biết được
chuyện này.
- Vậy là hai người họ sống bên nhau
từ nhỏ à?
- Hình như là thế, nhưng có vẻ như
Kai không biết Mika thì phải. Á nhắc đến Mika mới nhớ, nó dặn tôi là phải dọn
phòng, thôi tôi về kí túc đây, trưa tôi sẽ mang cơm cho cậu
Toru nói xong liền chạy biến đi để
lại tôi với những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, thì ra vỏ bọc lạnh lùng bên ngoài
chỉ là thứ để hắn che dấu cảm xúc bên trong của mình
20:50
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét