Chap 13: Súng trắng
Ánh nắng mặt trời bên ngoài chiếu
vào qua khe cửa khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Hiện tại trong bệnh xá chỉ còn
mình tôi. Toru và Mika có lẽ cũng đã về kí túc xá để ngủ rồi. Cô đơn quá….
Tôi buồn bã nghĩ rồi với tay lấy cái
nạng cố gắng tập đi cho quen. Sau một hồi vật vã với cái chân đau, tôi chống
nạng đi đến bên cửa sổ và mở toang nó ra. Ánh nắng ban mai cùng làn gió dịu
dàng mang hơi thở của thiên nhiên phả vào mặt khiến tôi khoan khoái dễ chịu hít
một hơi thật sâu rồi hướng mắt xuống khuôn viên sau bệnh xá ngắm cảnh, chợt tôi
giật mình reo lên:
- A…súng trắng_ Tôi cố nhoài người
ra ngoài để ngắm. Trên dòng suối nhỏ chạy dọc trong khuôn viên, những bông súng
trắng nở rộ, màu trắng mộc mạc tinh khiết của nó khiến tôi mê mẩn khẽ kêu lên
thích thú:
- Đẹp dã man…chẹp.. mình phải ngắt
một bông mới được. (ý thức bảo vệ môi trường chỉ bằng con ruồi)
Tôi chép miệng, suy nghĩ một hồi rồi
mím môi quyết tâm chinh phục những bông sung trắng.
Tôi chống nạng mở cửa lò dò bước ra
ngoài, cố gắng đi thật nhẹ để không bị phát hiện ra là mình đang trốn trại xí
lộn trốn bệnh (híc).
Sau gần chục phút vật vã với cái
chân chết tiệt, cuối cùng tôi cũng đã dừng chân trước con suối nhỏ và đứng đó
ngẩn ngơ ngắm nhìn vẻ đẹp của thiên nhiên.
Màu trắng tinh khiết của những bông
súng nổi bật trên nền lá xanh trong đập vào mắt khiến đầu óc tôi mụ mẫm, cảm
thấy trong người tràn trề nhựa sống. Quên cả mệt mỏi nhanh chóng đi đến bên
dòng suối ngồi thụp xuống, vươn tay cố với lấy bông hoa.
Nhưng hỡi ôi cánh tay tôi quá ngắn
không tài nào với tới được dù là bông hoa gần nhất. Tôi cay đắng than thầm rồi
mím môi vừa đọc ca dao (tự chế) vừa vươn tay cố với hoa:
- Súng ơi, súng ởi, súng ời
Súng cho ta vặt ta mời súng ăn…
Không hiểu bông súng có biết tiếng
người không mà sau khi nghe tôi hát ca dao nó liền ngoan ngoãn vâng lời để cho
tôi cắt cổ. Nhìn bông súng nằm gọn trong tay mình tôi sung sướng giơ hai tay
lên reo hò ầm ĩ, tiện thể…ném luôn cái nạng xuống suối (sặc).
_BÕM_ âm thanh trong trẻo này vang
lên khiến tôi đờ đẫn cả người.
- OMG…_ Tôi hoảng kinh kêu lên rồi
vội vàng vất bông hoa súng sang một bên nhòm xuống dòng suối trong vắt nhìn cái
nạng giờ đã xa mãi xa. Tôi cắn răng lỗ lực kéo nó trở lại, nhưng vô ích. Cuối
cùng quá uất ức tôi ngồi bệt xuống kêu lên thống thiết:
- Đen gì thì cũng phải có mức độ
thôi chứ, bất công quá ông trời ơi! Giờ thì mình đi về phòng bằng cách nào
đây..huhuhuhu…
Đang trong cơn đau khổ vật vã, chợt
tôi nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên ở phía sau:
- Ngu ngốc…
Tôi giật mình cắn cả vào lưỡi, tim
suýt vọt ra ngoài. Đau đớn đến độ nước mắt tuôn trào vội quay đầu lại để tìm ra
cái kẻ láo toét nào giữa thanh thiên bạch nhật dám hù dọa con gái nhà lành.
Nhưng ngó nghiêng một hồi lâu mà vẫn
chẳng thấy ai. Tôi bắt đầu cảm thấy rờn rợn, dù là một vampire chính cống nhưng
tôi vẫn sợ ma lắm. Con ma ở thế giới vampire chắc còn kinh dị ở thế giới người
nhiều. Tôi nghĩ mà trong đầu đã vẽ ra những hình ảnh đáng sợ.
- Đừng có diễn cái bộ mặt cá chết
trôi ấy nữa, trong ngu lắm….
Lại là cái giọng đáng ghét ấy, lần
này thì tôi không kiềm chế được kêu lên:
- Này..con ma kia, tao không rảnh để
đùa với mày đâu nhé, biến đi trước khi tao cho ăn tỏi và nhốt mày trong cái thánh
giá.
_Phụp…_ ngay khi giọng nói oanh vàng
thỏ thẻ của tôi vang lên, con ma đó từ trên cây nhảy phụp xuống, tôi giật mình
sợ hãi kêu thét lên:
- Á….Ông ma ơi, ông tha cho con, con
biết lỗi rồi, huhuhu.
- Cô có bị điên không đấy? Ai là ma
ở đây hở con nhỏ kia??_ một giọng nói lạnh lùng pha chút tức giận vang lên. Tôi
vội nuốt nước bọt ừng ực, ngẩng mặt lên nhìn, lại cắn phải lưỡi lần nữa ú ớ
nói:
- Ủa, K..ai sao cậu lại….
- Đừng có nhìn tôi bằng cái mặt ngu
ngốc ấy_ hắn lạnh lùng nhíu mày nhìn tôi nói.
Tôi mím môi cố kìm lại cơn giận dữ
vô biên. Hắn đúng là cái đồ điên có thâm niên, dở từng hơi thở, giường ấm áp có
thì không nằm cứ thích đi nằm ngủ trên cây, đã thế rảnh hơi lại đi nhát ma
người ta nữa chứ. Bực cả mình, không dưng lại bị mắng là ngu, tức ơi là tức.
Tôi cau có nghĩ thầm tức giận định quạt cho hắn một trận lên thân nhưng chợt
nhớ ra cái nạng đang ở dưới nước chưa được vớt lên.
"Tay dài thế kia, chắc là với
tới được…" tôi nhìn cánh tay của hắn gật gù nghĩ thầm, rồi cố dằn lòng, nở
một nụ cười cún con:
- Kai này…sẵn đang rảnh, cậu giúp
tôi lấy cái nạng lên được không?
Tôi nói rồi chỉ tay xuống sòng suối,
hắn nhíu mày nhìn tôi rồi lại nhìn cây nạng, nén tiếng thở dài rồi nhanh chóng
lướt đến bên cạnh tôi (không phải là ma mới lạ) ngồi xổm xuống nhẹ nhàng với
lấy cái nạng dễ như bỡn rồi đưa qua cho tôi.
Tôi nhìn hắn thở phào nhẹ nhõm, sung
sướng nở một nụ cười khuynh nước đổ thành, nhưng đáp lại nụ cười của tôi, hắn
chỉ nhíu mày tỏ vẻ khó chịu.
Tôi hơi thừ người ra nhìn hắn rồi
chẳng biết lấy đâu ra cái dũng khí, mạnh dạn dùng ngón tay trỏ khẽ kéo hai hàng
lông mày đang nhíu lại trên mặt hắn dãn ra. Hắn có vẻ ngạc nhiên trước hành
động táo bạo của tôi, mặt cứ đần ra trông đến là ngu. Tôi cười hì hì khẽ bỏ tay
xuống nói:
- Đấy, như thế có phải đẹp không?
Lúc nào cũng nhăn nhó, chỉ cần cậu bớt nhăn nhó đi một chút là sẽ đẹp trai
chẳng kém anh Tooya đâu.
Không ngờ, câu nói vui vẻ của tôi
lại khiến hắn nổi giận, tiện tay vất luôn cái nạng ra giữa dòng suối gằn giọng
nhìn tôi bực tức nói:
- Hừ…nếu vậy thì đi mà bảo anh Tooya
của cô lấy nạng cho.
Xong hắn đứng phắt dậy, đút tay vào
bọc quần lạnh lùng bước thẳng. Tôi thì vẫn chả hiểu gì cả, mặt cứ đần ra hết
nhìn hắn rồi nhìn cây nạng dưới nước gào lên uất ức:
- Đồ thất đức, cậu làm thế mà xem
được à? Có thằng con trai nào như cậu không hả? Đã nhặt lên cho người ta rồi
còn ném đi, điên thì cũng phải có mức độ thôi chứ, đồ máu lạnh, quân giết
ngươ….
Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì
hắn đã quay phắt người lại, lạnh lùng nhìn tôi bằng đôi mắt tóe lửa, phăng
phăng bước đến chỗ tôi….
" Tiêu con rồi" Tôi nhìn
hắn hoảng loạn nghĩ thầm rồi run cầm cập lấy tay ôm lấy đầu nhắm tịt mắt lại
chuẩn bị tư thế chịu đòn, nhưng mãi một lúc lâu sau mà tôi vẫn không thấy động
tĩnh gì cả, chợt….
_ÙM…._nghe tiếng động mạnh tôi giật
mình quay đầu lại nhìn, Kai đang nhảy xuống con suối lội ra giữa dòng nhẹ nhàng
vớt cây nạng lên rồi ném nó trước mắt tôi, bỏ đi không nói một lời, tôi nhìn
theo hắn rồi lại nhìn cây nạng trước mặt khẽ bật thốt lên:
- Đúng là đồ kì cục…
-----------------------------------------------
- Mình điên thật rồi, không hiểu tại
sao mình lại bỏ cả đêm ngồi trên cây chỉ vì lo lắng cho con nhỏ đó…vậy mà cô ta
lại còn nói " sẽ đẹp trai chẳng kém anh Tooya" nữa chứ. Bực…bực kinh
khủng, muốn đánh một ai đó quá._ Kai vừa đi vừa tức giận nghĩ, khuôn mặt lạnh
lùng trở lên cau có, khó coi.
-----------------------------------------------
Sau một hồi vất vả cực nhọc, cuối
cùng tôi cũng trở về với căn phòng trong bệnh xá trên tay là một bông súng
trắng tuyệt đẹp.
Vừa mở cửa bước vào, tôi chợt giật
mình khi thấy một người con trai đang ngồi bắc chân trong phòng, giơ hai ngón
tay lên mỉm cười thật tươi chào tôi:
- Hi, baby my love!!!
20:47
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét