Phần 3.2
Diệp Hân vừa về nhà thì mẹ nhỏ đã
hỏi:
– Hai đứa con làm lành rồi à? Mẹ nói
mà, trẻ con giận nhau một chút là hết ngay ấy mà?
Lúc đầu Diệp Hân còn chưa hiểu ý mẹ
là gì, nhỏ ngơ ngác nhìn mẹ mình, mẹ Diệp Hân bèn vui vẻ nói tiếp:
- Cô Hà vừa qua đây kể với mẹ, cô
bảo khi đọc được tin này cô vui lắm, vui vì hai đứa lại chơi với nhau. Lâu rồi
con chẳng sang bên đó chơi, cô Hà vẫnthích được tết tóc cho con như trước.
Lúc này Diệp Hân mới hiểu ra, hóa ra mẹ Lập Khiêm cũng đọc được cái tin đó rồi. Nhưng mà mẹ Lập Khiêm lí nào lại đi đọc báo 2!. Nghĩ đến đây Diệp Hân thấy choáng voáng, không lẽ tin tức đó còn được đưa lên các báo khác nữa hay sao? Má ơi! Như vậy có nghĩa là cơ hội từ chối của nhỏ càng tiến gần đến số 0 rồi.
Lúc này Diệp Hân mới hiểu ra, hóa ra mẹ Lập Khiêm cũng đọc được cái tin đó rồi. Nhưng mà mẹ Lập Khiêm lí nào lại đi đọc báo 2!. Nghĩ đến đây Diệp Hân thấy choáng voáng, không lẽ tin tức đó còn được đưa lên các báo khác nữa hay sao? Má ơi! Như vậy có nghĩa là cơ hội từ chối của nhỏ càng tiến gần đến số 0 rồi.
– Con mà thèm chơi với cái tên đó à
– Diệp Hân bĩu môi đáp, cái gì mà giận nhau một chút chứ, mẹ nhỏ đúng là không
biết tính thời gian mà, một chút bằng hai năm trời à.
Mẹ nhỏ ngớ người nhìn nhỏ nói:
– Hai đứa không chơi lại với nhau
sao con lại đăng ký muốn hẹn hò vói nó chứ, làm mẹ còn tưởng ….
Diệp Hân cảm thấy nhỏ muốn khóc vì
không biết giải thích thế nào cho mẹ nhỏ hiểu. Còn nữa nha mẹ nhỏ tưởng…tưởng
gì ngoài chuyện hai đứa thích nhau. Vậy mà mẹ nhỏ còn vui mừng mới ghê chứ, nhớ
trước đây khi nhỏ quen với Hiểu Huy, mẹ nhỏ luôn làm mặt nghiêm nghị nhìn nhỏ
nói:
– Còn nhỏ, lo mà học hành cho tốt,
đừng có mà cặp bồ cặp bịch .
Trong khi thực chất, nhỏ và Hiểu Huy
tuy nói là quen nhau, nhưng đó chỉ là mức độ trên tình bạn một chút mà thôi,
giới hạn thân mật chỉ là một cái hôn ở má và cái nắm tay. Còn cái vụ hôn môi
thì hai đứa hẹn nhau khi nào đủ trưởng thành đủ chín chắn thì mới bắt đầu. Bởi
vì cả hai cũng hiểu rõ, cả hai điều còn nhỏ, nếu bắt chước như người lớn thì
ngượng chết đi được.
Diệp Hân không muốn giải thích gì
thêm nữa, đành bỏ đi lên lầu, nhỏ ngã phịch xuống giường, gác tay lên trán suy
nghĩ :
– Phải bị bệnh thì mới rút lui được,
nhưng mà bệnh trễ quá thì người ta khó tìm người thay thế, còn bệnh sớm quá thì
cũng không được, không lẽ mình bị bệnh hết cả tuần luôn hay sao ? Người ta biết
ngay mình giả bộ. Không, được, phải tìm thời điểm thích hợp mới được.
Chưa kịp nghĩ xong thì điện thoại
của Diệp Hân lại vang lên, là nhỏ Hằng gọi, nhỏ vừa bắt máy đã nghe một giọng
khủng bố của nhỏ Hằng phía bên kia :
– Này, bà làm thật hả, trời ơi bà có
biết biết bao nhiêu người mong ước được như bà mà không được không hả. Nếu
người đó là tui, tui nhất định sẽ nhận lời…
– Bà mà nói tiếng nữa tui tuyệt giao
ngay – Đối với cái cơn bão lũ không ngừng nghĩ này, Diệp Hân đành phải ra kế
sách đánh nhanh thắng nhanh mới đẩy lùi được.
Quả nhiên nhỏ Hằng im ngay, nhỏ hắng
giọng kênh kiệu nói :
– Bà được lắm ….chị Nga bảo tui nói
với bà, ngày mai phải đi đến đài để hướng dẫn cho bà một số việc.
– Là việc gì ?- Nhỏ nghe nói tới là chau mày khổ sở hỏi.
– Là việc gì ?- Nhỏ nghe nói tới là chau mày khổ sở hỏi.
– Thì cũng là cách thức làm sao ghi
hình, quay phim, phải diễn thế nào, hai người sẽ làm gì….- Nhỏ Hằng cố gắng
giải thích.
– Không phải vậy chứ ? Còn có vụ này
à, vậy thì còn gì là hẹn hò chứ. Bọn họ có biết thế nào là hẹn hò hay không ?
Hẹn hò mà phải sắp đặt thế này thế kia à, vậy chẳng khác nào tụi này là cái
máy, lập trình thế nào thì làm thế đó – Nhỏ dãy nãy phản ứng gắt gao.
– Làm gì đến nỗi đó. Chỉ là nói cho
bà biết mấy giờ sẽ bắt đầu, sẽ đi những đâu ….vậy vậy thôi hà .
Nhỏ nghe xong thở dài một hơi , sau
đó nhỏ quyết định, không bệnh bây giờ thì bệnh lúc nào nữa chứ.
– Này, nếu là bạn bè thì giúp đỡ tui đi.
– Này, nếu là bạn bè thì giúp đỡ tui đi.
Ngày hôm sau, chỉ còn 5 phút cuối
cùng của môn toán, nhỏ vờ bị bệnh, xin phép cô cho nhỏ đi đến phòng y tế, tất
nhiên với sự dìu dắt của nhỏ Hằng. Vì phòng y tế nằm ở cuối dãy, muốn đến đó
phải đi ngang qua lớp của Lập Khiêm. Haha…mục tiêu của nhỏ chính là đây.
Đi đến gần lớp của Lập Khiêm, nhỏ và
nhỏ Hằng dừng lại một chút.
– Rồi, làm thử đi. Trợn to mắt lên,
rồi phòng má, hít sâu…..cố gắng nín thở …..- Nhỏ Hằng kêu nhỏ.
Diệp Hân bèn làm theo …..cố gắng
phòng mang trợn mắt hít sâu nín thở, gương mặt bình thường từ từ chuyển sang
màu đỏ. Lần nữa , rồi lần nữa…nước mắt nhỏ muốn chảy ra, má nhỏ muốn căng ra
nhức nhối, tim vì hô hấp bị đình truệ nên không ngừng co thắt mạnh, máu chuyển
không thông làm cho mặt mũi tay chân bắt đầu chuyển sang đỏ rực.
Ngay sau đó, chuông reo đến giờ ra
chơi. Đợi cô giáo lớp Lập Khiêm đi ra, nhỏ giả vờ để nhỏ Hằng dìu đi ngang qua
lớp, bàn của Lập Khiêm sát ngay bên cửa sổ, nhìn thấy nhỏ mặt mũi đỏ rần, cộng
với việc nhỏ là thiên tài diễn xuất, cái vụ giả bệnh nhỏ nhặt này thì đến thánh
cũng bó tay nữa là.
Quả nhiên Lập Khiêm thấy bộ dạng yếu
ớt, mặt mũi đỏ ao của nhỏ thì lên tiếng hỏi :
– Bà sắp chết à.
Diệp hân nghe xong thật muốn bay đến
bóp cổ Lập Khiêm cho chết luôn, nếu giết người mà không đền mạng, nhỏ nhất định
giết Lập Khiêm đầu tiên. Nhỏ Hằng siết chặt tay nhỏ nhắc nhở nhỏ đang giả vờ
bệnh. Nhỏ bình tĩnh lại ngay, sau đó vẫn giả vờ như không nghe thấy Lập Khiêm nói
gì.
– Diệp Hân bị bệnh rồi, cả người
nóng lắm – Nhỏ Hằng thay nhỏ đáp lời Lập Khiêm.
Nói rồi cả hai tiếp tục đi. Đi đến
chỗ ngoặt, hai đứa đứng lại nhìn nhau cười hihi, đập tay nhau chúc mừng coi như
bước 1 đã thành công.
Bước thứ hai, nhỏ há miệng thật
rộng, cố hít thật nhiều không khí vào người làm cho khản giọng đi, rồi gọi điện
thoại đến cho đài truyền hình, bắt đầu công cuộc từ chối.
– Vâng…em cũng không biết tại
sao…ngủ dậy thấy người khó chịu, bây giờ bắt đầu nóng sốt, cổ họng ngức ngáy
nói không nổi ạ – Diệp Hân giả vờ than thở, nói không ra hơi, bộ dạng thảm
thiết.
– Thôi vậy em cứ nghĩ ngơi đi – Diệp
Hân gọi đến số điện thoại ở đài báo cáo tình hình, đây không phải là số của chị
Nga, chị đó nghe xong bèn nói – Thời gian cũng còn dài mà. Chắc tới hôm đó em
sẽ hết bệnh thôi. Về phía Lập Khiêm chị sẽ nói giúp, chị biết em cũng tiếc lắm.
Diệp Hân nghe xong thì thấy choáng :
« Tiếc cái gì mà tiếc, chị ta không phải cho rằng như nhỏ tiếc vì lỡ mất một
buổi gặp gỡ cái tên Lập Khiêm kia đấy chứ. Làm ơn đi, nhỏ thèm vào cái tên đó »
Nhưng Diệp Hân cố nhịn, giả vờ nói :
– Dạ vâng , em cũng tiếc lắm .
Cúp điện thoại xuống nhỏ thở phào
vui sướng, nhỏ Hằng nhìn nhỏ bĩu môi nói :
– Gớm , giờ tui mới biết bà là tổ sư
nói dóc đó.
– Cái gì mà tổ sư nói dóc chứ, cái
này là diễn kịch ….diễn kịch đó có biết không ? Có bao nhiêu vở kịch này là
thật nào – Nhỏ ngang bướng cãi lại.
Từ chối ngày mai đến đài truyền hình
là bước thứ hai đã thành công. Cái bước sau này mới khó đây. Hồi sáng nhỏ vừa
bước xuống là mẹ nhỏ đã hỏi :
– Nghe nói hôm nay con và Lập Khiêm
phải cùng đến đài truyền hình phải không ?
Nhỏ suýt chút bị sặc nước miếng mà
chết, không ngờ mới đây mẹ nhỏ lại nắm thông tin nhanh đến như thế. Nhỏ đúng là
khổ rồi đây.
Cho nên ngay từ sáng, nhỏ đã than
nhức đầu. Bây giờ chỉ cần về nhà diễn kịch tiếp là OK. Haha
Nhỏ về nhà, chui ngay vào phòng chùm
mềm kín mít lại chờ đến khi mẹ nhỏ về.
– Phù ….
Diệp Hân thỉnh thoảng lại chui ra
hit lấy hít để không hí thoáng mát bên ngoài, tóc tai mặt mũi gì gì đó của nhỏ
toàn mồ hôi không. Nhỏ thở ra thở vô , đúng là cực hình mà. Cái kế con rùa rút
đầu này, đúng là nên dùng cho mùa đông thì hơn, cực hình, đúng là cực hình mà.
Nhưng mà, nhỏ đành phải ráng chịu
đựng chứ biết sao bây giờ, đã lỡ leo lưng cọp thì làm sao mà xuống.
Chờ đợi mãi, cuối ùng mẹ nhỏ cũng đã xuất hiện ngay trước cửa phòng của nhỏ.
Chờ đợi mãi, cuối ùng mẹ nhỏ cũng đã xuất hiện ngay trước cửa phòng của nhỏ.
– Mẹ nghe nói con bị bệnh à.
Nhỏ giả vờ run run thở dốc đáp :
– Hồi sáng con bảo mẹ rồi, con thấy
hơi nhức đầu. Không ngờ vào học thì thấy trong người khó chịu vô cùng.
Mẹ nhỏ đưa tay sờ trán nhỏ thấy nóng
hổi.
– Người con nóng quá, mở mền ra đi
cho thoáng.
Mẹ nhỏ vừa đưa tay định kéo mền ra
thì nhỏ đã giữ lại :
– Đừng mẹ ơi, con thấy lạnh lắm.
Mẹ nhỏ nghe vậy thì đâm hoảng, lo
lắng nói :
– Lúc nóng lúc lạnh à.
– Dạ – Diệp Hân yếu ớt trả lời.
– Không được rồi, ngồi dậy thay đồ
mẹ chở con đi bệnh viện ngay.
Nghe mẹ nói, nhỏ đâm ra hoảng, bình
thường dùng chiêu này, mẹ nhỏ toàn cho nhỏ uống thuốc trước xem có hạ hay không
đã rồi mới đưa đi bệnh viện. Sao lần này lại không nói không rằng đòi lôi nhỏ
đến bệnh viện.
Nhỏ đang định mở miệng từ chối thì….
Nhỏ đang định mở miệng từ chối thì….
– Không cần đâu cô. Cháu có mua
thuốc cho Hân uống , uống xong chắc bạn ấy sẽ khỏe thôi – Tiếng Lập Khiêm vang
lên ở cửa.
– Con mua thuốc cho Hân rồi à – Mẹ
nhỏ dịu dàng hỏi.
Gớm….mẹ nhỏ lúc nào đối với nhỏ như
bà la sát, còn với cái tên khốn đó như đức mẹ hiền từ. Đúng là trong người
ngoài mà khinh rẻ người trong nhà mà.
– Dạ, con còn mua thêm thức ăn cho
bạn ấy ăn. Người bệnh hay đắng miệng không muốn ăn cơm – Lập Khiêm lễ phép trả
lời, còn giơ cao mấy cái bịch chứa đựng mấy món thức ăn thơm lừng.
– Con ngoan quá, cô cám ơn con. Vậy
con cứ ở đây, chờ Hân ăn xong thì bắt nó uống thuốc giúp cô nha – Nói xong mẹ
nhỏ đi ra ngoài.
– Dạ, cô yên tâm, tụi con là bạn bè
thân mà – Lập Khiêm cười đáp, mắt liếc nhìn về phái nhỏ một cách gian xảo.
Diệp Hân bỗng thấy lạnh cả sống
lưng. Cái tên khốn này khi không hôm nay tốt bụng như vậy lo lắng cho nhỏ còn
mua cả thức ăn, chắc chắn là có âm mưu mà.
Nhưng nhìn mấy món ăn mà Lập Khiêm
bày trên bàn nhỏ không khỏi nuốt nước miếng đánh ực. Cái tên khốn này coi như
cũng có lương tâm mua toàn những thứ nhỏ thích ăn. Nào là gà ráng KFC, nào là
bánh bulding….
Diệp Hân giả vờ thở mệt nhọc, chờ
Lập Khiêm kêu nhỏ ngồi dậy chén sạch những món ăn hấp dẫn kia. « Hehe…gà ráng
chờ đó, tao đến đây …. » Mắt nhỏ nhìn chằm chặp vào mấy cái đùi gà , cánh gà
trước mặt, nước miếng chảy ròng ròng như sợ đùi gà có chân chạy mất, cánh gà vỗ
cánh bay đi.
Nhưng …..đùi gà không mọc chân chạy
mất , cánh gà không vỗ cánh bay đi ….mà chúng chui vào bụng của cái tên khốn
Lập Khiêm.
Diệp Hân chớp chớp mắt không tin vào
mắt của chính mình, cái tên khốn kia đang nhai nhóp nhép cái chân gà rán, thứ
mà hắn vừa khoe khoang là mua cho nhỏ.
– Ông…sao ông nói là mua cho tui –
Nhỏ giận run người, máu nóng bốc lên đỉnh đầu muốn bóc khói, ghiến răng ghiến
lợi nhìn Lập Khiêm với hai con mắt hình viên đạn trong lòng nói lời vĩnh biệt
với cái đùi gà vừa bị Lập Khiêm chém sạch chỉ còn trơ cái xương.
– Ờ ha ….tui mua cho bà ăn mà …- Lập
Khiêm làm như sực nhớ, nhìn cai xương gà nằm chổng trơ, bình thản lấy khăn giấy
chùi miệng rồi mới quay lại nhìn nhỏ nói tiếp – Đúng là mua cho bà ăn, nhưng
chợt nhớ người bệnh nên ăn những món nhẹ nhàng dễ tiêu hóa mới mau hết bệnh.
Mấy món này dầu mỡ nhiều khó tiêu hóa lắm.
Nói rồi tiếp tục lấy cái cánh gà ăn
ngon lành.
Diệp Hân tức muốn nổ đom đóm mắt,nhỏ
âm thầm gạt lệ, à không gạt nước miếng sang một bên, tức tối nguyền rủa Lập
Khiêm : » Tui vái trời cho ông ăn xong mắc xương chết luôn cho rồi đi »
Nhìn Lập Khiêm ăn xong cái cánh gà,
còn chùi tay lau miệng sạch sẽ, nhỏ hằn học hỏi :
– Sao tự nhiên ông qua đây.
Lập Khiêm không trả lời, mò trong
túi ra một thỏi socola cực bự, là soxola của pháp, chìa ra trước mặt nhỏ :
– Ăn gà không được, thôi thì ăn
socola đi.
Diệp Hân nhìn thỏi socola thì mừng
rơn, socola của Pháp nha, nhỏ xin rút lại lời nguyền rủa lúc nãy mới được, cái
tên này xem ra cũng tốt bụng lắm. Nhỏ bèn đưa tay ra đón lấy.
Nhưng Lập Khiêm chợt giật lại làm
tay nhỏ trở nên thừa thải, nhỏ trợn mắt nhìn Lập Khiêm. Tên này làm như không
có gì, gác tay chống cằm như suy nghĩ nói.
– Mà không được, ăn socola nóng lắm,
bà đang bệnh thế này, ăn socola vào không tốt đâu, thôi đừng ăn.
Nói xong, bỏ lại vào túi.
Nói xong, bỏ lại vào túi.
Diệp Hân nhắm mắt lại hít một hơi,
sự tức giận của nhỏ đã chạm đỉnh bùng phát rồi, không thề kiềm chế được nữa.
Nhò hét lên :
– Du Lập Khiêm….ông chết đi …..
– Ồ…bà còn sức hét lên như vậy thì
chắc là không sao rồi, rất tốt…ngày mai có thể đến đài truyền hình được rồi.
– Tui thật sự bị bệnh chứ bộ ….Mau
về đi, cho tui nghỉ ngơi – Nhỏ vội vàng giả bệnh, nằm xuống trùm chăn lại.
Lập Khiêm không đáp nhưng theo tiếng
bước chân, nhỏ biết hắn ta đang đến bên giường của nhỏ. Hắn ta đứng yên đó thật
lâu không động đậy, nhỏ cũng không dám động đậy, không biết hắn ta đang làm gì.
Nhỏ đang giả vờ bệnh để trốn tránh càng không dám lộ mặt ra.
Được vài phút, nhỏ bắt đầu thấy nóng
nực và ngộp thở vô cùng, nhỏ thở ra thở vào như con chó khác nước nhưng nhất
quyết không chui ra, đang lúc không chịu nổi định tung mền ra thì cái mền đã tự
bay ra khỏi người nhỏ rồi.
Đó là một cảm giác thiên đường khó
tả. Gió từ cánh quạt lùa tới phả lên người nhỏ, xua đi từng cơn nóng nực như
thêu đốt nhỏ. Diệp Hân không thèm để ý đến sự có mặt của Lập Khiêm nữa, nhỏ nằm
sải tay chân hít thở thật mạnh, hưởng thụ sự mát rượi mà máy quạt đem lại.
– Sao hả – Lập Khiêm chống cằm hất
mặt nhìn Diệp Hân đang thở phì phò hỏi – Còn muốn chùm mền nữa không ? Để xem
lần này chịu được bao nhiêu lâu.
– Cái gì mà muốn hay không muốn chứ,
bệnh thì phải đắp mền chứ – Diệp Hân nướn mày cải lại.
– Bà định lừa ai hả. Cái gì mà tam
thập lục kế của bà….tui còn lạ gì nữa – Lập Khiêm đắc ý vạch trần kế hoạch giả
bộ của nhò.
Đó…cái gì mà bạn từ thanh mai trúc
mã, cái gì là bạn nối khố mặc chung cái quần tà lõn….có nghĩa là đến cái nốt
ruồi bí mật ở mông mình nó cũng biết tất tần tật, nhỏ đã hiểu rồi. Nhỏ đau lòng
thở dài khi biết kế hoạch của mình đã bị vạch trần như bóc vỏ chuối thì chột dạ
vô cùng. Tức giận nhưng không thể nói ra nên đành nhai nuốt hã giận thôi, cho
nên nhỏ ngang bướng nói :
– Ừ …tui giả bộ bệnh đó rồi sao. Ông
làm gì được tui ….
Nhỏ trợn mắt thách thức Lập Khiêm ….
– Tui đâu dám làm gì bà …để cô xử bà
….- Lập Khiêm nói rồi quay lưng bỏ đi.
– Đứng lại ….- Nhỏ ghiến răng tức
tối gầm lên – Ông muốn gì.
– Ngày mai đi đến đài, đừng có gây
khó dễ nữa, đây là chương trình đầu tiên của người ta, ai cũng trông chờ nó
thành công tốt đẹp và được yêu thích, đừng để vì bà mà hủy bỏ cả một chương
trình như thế.
Nhỏ nghe Lập Khiêm nói cũng cảm thấy
tội lỗi vô cùng, nhưng mà đã lỡ tuyên bố với mấy đứa bạn là sẽ không tham gia
rồi, bây giờ mà tham gia sẽ mất mặt lắm, còn gì chỗ đứng trong lớp nữa chứ.
– Sao không tìm người khác đi, ông
chỉ cần nói, ông không thích tôi là được rồi mà. Họ nhất định là sẽ chiều ý ông
đổi người ngay – Nhỏ lầu bầu nói.
– Nếu làm theo lời bà, tui sẽ bị
mang tiếng là chảnh chọe, sẽ mất hết hình tượng, bà bồi thường cho tui chắc Lập
Khiêm khinh bỉ nhìn nhỏ.
Nhỏ lầm bầm nguyền rủa cái tên không
bao giờ chịu để bản thân thiệt thòi là hắn một trận đến 8 kiếp sau cũng không
yên ổn, bởi vì không thể nguyền rủa tám đời tổ tiên của hắn như mọi người được.
Nhỏ luôn là người công tư hân minh, ai làm thì người đó chịu, sao lại để người
khác gánh tộ thay cho hắn ta chứ.
– Nói thật đi. Không phả là bà còn
thích tui chứ ? – Lập Khiêm cố tình khiêu khích hỏi – Bà sợ rằng sẽ không cưỡng
lại sức hút của tui chứ gì – Nói xong Lập Khiêm cười nham nhở nhìn nhỏ đắc ý.
– Phi…phi…phi….hèn chi mà nãy giờ
tui nghe mùi thúi, hóa ra là do hôm nay ông không xúc miệng trước khi ra đường.
Làm ơn đi, chú ý hình tượng của mình một chút, lần sau ra đường nhớ đánh răng
rửa mặt cho sạch có biết không. Nếu không người ta nghe được cái miệng thúi của
ông mà ngất xỉu mất. Nếu lười quá thì mua nước xúc miệng đi, chứ để miệng thúi
nói nhảm nhí quá – Nhỏ độc mồm độc miệng nói rồi nghĩ bụng « Hôm nay bà cho mày
chết trong tay bà »
– Bà nói cái gì . Có bà mới là đồ
lười đó, ăn xong rồi đi ngủ không chịu đánh răng xúc miệng thì có. Đồ heo
lười…- Lập Khiêm bị Diệp Hân chọc tức bèn hằn học nói.
– Ai bảo ông tự cao tự đại làm chi.
Đúng vậy, tui thừa nhận trước đây tui có chút chút thích ông. Bởi vì từ nhỏ đến
lớn bên cạnh tui là ông, nên tui mới ngộ nhận như vậy thôi, bây giờ tui hiểu ra
rồi, trên đời này con trai hơn ông có hàng vạn người. Người như ông xin lỗi
nha, nếu muốn theo đuổi tui thì không có cửa đâu. Ông sẽ bị loại ngay vòng gửi
xe.
– Xí …người như bà, ai mà thèm theo
đuổi. Tui hỏi bà, nếu không thích tui, mắc gì bà không chịu tham gia. Không
phải bà sợ xiêu lòng trước tui thì là gì.
– Bộ tui điên hay sao lại thích ông
hả. Ông không biết là ngựa sẽ không để mình bị vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ
à.
– Đúng đó, ngựa không vấp ngã hai
lần ở cùng một chỗ đâu, nhưng bà đâu phải là ngựa. Vấp ngã hai ba lần cũng là
chuyện bình thường …haha… Nếu bà không thích tui thì chứng minh chó tui xem đi.
– Chứng minh bằng cách nào ?
– Chấp nhận tham gia chương trình
Hẹn hò cùng thần tượng lần này. Nếu cuối cùng bà không thích tui thì tui sẽ tin
– Lập Khiêm bèn nói khích.
– Được, tham gia thì tham gia. Chỉ
sợ là quay ngược lại ông sẽ thích cho mà xem – Diệp Hân ưỡng ngực đáp.
– Haha…bà tự tin thấy sợ luôn. Được,
quyết định vậy đi. Hai chúng ta, người nào thích người kia trước thì sẽ trở
thành kẻ thua cuộc. Thế nào, có dám đánh cuộc hay không ? – Lập Khiêm nhìn nhỏ
thích thức.
– Được, nếu như ai là người thua
cuộc, chấp nhận chịu sự sai bảo của người kia dù là bất cứ chuyện gì cũng không
được than vãn.
– Quyết định vậy đi. Không được nuốt
lời.
– Ai không giữ lời sẽ là con chó
con.
– Bà cứ chờ ngày trở thành con chó
con đi – Lập Khiêm nói chắc như đinh đóng cột nhìn nhỏ cười cười rồi bỏ đi.
Nhìn Lập Khiêm đi rồi, Diệp Hân cảm
thấy có gì đó không ổn. Vài giây sau nhỏ cảm thấy như ai vừa đánh vào đầu mình
một cái để rồi nhỏ nhận ra một điều. Nhỏ đã chấp nhận lời khiêu chiến của tên
kia.
Huhu….nhỏ tự trách bản thân sao mà
dại dột chấp nhận lời thách thức của tên đó. Nhỏ bị lừa rồi….cái tên khốn đó cố
tình khiêu khích để nhỏ nhận lời tham gia, mà nhỏ lại không hề hay biết gì.
Chắc chắn giờ này hắn ta đang đắc ý vì lừa được nhỏ rồi.
Khốn…..khốn….nhỏ ghiến răng kèn kèn,
hận không thể giết chết được cái tên khốn này. Tại sao pháp luật lại không cho
chúng ta giết cái tên mà chúng ta ghét chứ, tại sao cứ cho kẻ thù sống cùng một
vòm trời với chúng ta chứ.
Diệp Hân tức giận nhằm cái gối ôm
tưởng tượng ra Lập Khiêm ra sức cắn, đánh, **** ….
– Nhìn khỏe như vậy chắc chắn là giả
bệnh rồi – Một giọng nói vang lên sau lưng nhỏ.
– Đúng đó, tui giả bệnh đó thì sao
nào hả cái đồ khốn
Nhỏ tức giận mắng lại, nhưng nhận ra
cái giọng nói này hình như không phải của tên khốn đó. Diệp Hân rét run quay
đầu nhìn lại.
Má ơi ! Người đứng trước mặt nhỏ còn
hơn cả La Sát bà bà trong Tây Du Ký nữa.
– Mẹ ơi ! Con biết lỗi rồi.
Nhỏ ảo nảo bước vào lớp học. Nhỏ
Hằng nhìn nhỏ ngạc nhiên hỏi :
– Không phải bà lười đi xe đạp sao,
không phải bà bảo cái xe đó cũ xì hư rồi, ăn mày mới đi, có mà cho ve chai chứ
bà không thèm đi nữa sao. Hôm nay sao tự nhiên lại đi nó, bộ định làm ăn mày à.
Nhỏ Hằng đã chạm vào sự đau khổ của
nhỏ. Nhỏ nhìn nhỏ Hằng khóc không thành tiếng, mếu máo nhăn nhó đến khó coi.
Nhỏ thằng thấy nhỏ như vậy thì hơi hoảng, lo lắng hỏi. Nhỏ bèn kể lại mọi
chuyện.
Chuyện là, hôm qua nhỏ giả bệnh,
cuối cùng bị mẹ nhỏ phát hiện ra. Ai nói : » Lòng mẹ bao la như biển thái bình
chứ », toàn là nói dối thôi. Người như mẹ nhỏ tình bao la được bằng con kiến mà
thôi. Một lần gian dối liền trăm lần không tha thứ. Mẹ nhỏ tuyên bố phạt nhỏ từ
nay không đụng đến tivi, máy tính, không được đi chơi, cũng không được cho tiền
tiêu vặt hàng tháng nữa.
Đúng là bi thảm của đời người. Sống
mà không có những thứ đó thì chẳng khác nào trở về thời tiền sử chứ, ai mà sống
cho nổi đây.
– Thì ra là bà không có tiền nên
đành đi xe đạp – Nhỏ Hằng gật gù hiểu ra chuyện.
– Tui phải làm sao đây …huhu….trăm
sư của tui sau này phải nhờ vào bà thôi – Nhỏ ôm nhỏ Hằng nịnh nọt – Bà chính
là thiên sứ của tui.
– Dẹp bà đi, túi tiền của tui mới
đúng là thiên sứ của bà – Nhò Hằng đập vào trán nhỏ khinh thường.
Bị phát giác, Diệp Hân cười hehe nói :
Bị phát giác, Diệp Hân cười hehe nói :
– Sinh tui ra là cha mẹ, hiểu tui
nhất chính là bà.
Sau đó càng nghĩ càng thấy tức. Vốn
mẹ nhỏ lo lắng vô cùng, nhìn vẻ mặt của mẹ lúc biết nhỏ bệnh thì chắc chắn là
sẽ chìu nhỏ hết mực, muốn gì được đó. Vậy mà chỉ tại cái tên khốn đó, nhỏ đã bị
phạt, sau này muốn dùng cái chiêu giả bệnh này cũng không được nữa.
– Nè….nếu là bạn tui, thì hãy nghĩ
cách giúp tui trừ khử cái tên Lập Khiêm để vuốt giận coi – Nhỏ đập vai nhỏ hằng
hùng hồn tuyên bố.
– Được thôi, vì tình bạn bất diệt
của chúng ta. Tui sẽ làm tham mưu cho bà, chúng ta cùng hướng đến mục tiêu
tương lại, đè bẹp cái tên Lập Khiêm kia.
– Đúng, chính là cảm giác này, phải
đè bẹp hắn ta ra, nát như tương, nhiễn như cám mới được – Diệp hân gật đầu tán
thành.
Nhưng ngẫm đi nghĩ lại, lần nào nhỏ
muốn hại người thì tai họa đều đỗ xuống đầu nhỏ. Lần này phải tìm cách an toàn
nhất.
– Quyết định tham gia đi, đừng chần
chừ gì hết nữa. Thứ nhất, phải cho tên đó biết sức hấp dẫn quyến rũ chết người
của bà – Nhò Hằng bèn tham mưu ngay.
– Chính xác – Được khen, nhỏ nở cả
lỗ mũi.
– Thứ hai, làm cho hắn ta kết đậm bà
sau đó đá bỏ, cho hắn biết mùi vị bị đá là thế nào – Nhỏ Hằng tiếp tục tham
mưu.
– Hay – Nhỏ gật đầu.
– Thứ 3, làm cho hắn mất hình tượng
trong mắt khán giả để hắn ta bớt tự cao tự đại đi .
– Quá tuyệt – Nhỏ reo lên.
Ngay lúc đó, Đổng Ngọc và một người
bạn đi ngang qua lớp nhỏ. Đổng Ngọc bỗng dừng lại nhìn nhỏ cười, nụ cười khó ưa
vô cùng.
– Haha. Công nhận mặt của bà cũng
dày thật. Bị người ta từ chối hai lần vẫn bám lấy. Lần này may mắn được chọn,
nhớ nắm bắt cho kỹ nha. Mà cũng may bà xấu xí nên không có cơ hội nào…nếu không
sẽ chết trong tay fan của Lập Khiêm rồi.
Nói xong nhỏ cùng bạn mình cười haha
khinh thường.
– Hay da …xấu xí hay không cũng
không sao, nhưng ít ra cũng có cô hội gần gũi với người mình thích, còn hơn ai
đó mãi mãi không có cơ hội, quay sang giành bạn trai với người khác – Nhỏ Hằng
lập tức đáp trả.
– Để rồi xem, xem bà có được Lập
Khiêm để ý hay không thì biết – Đổng Ngọc tức tối trừng mắt nhìn nhỏ Hằng.
– Để ý hay không còn chưa biết,
những người ngay cả cơ hội cũng không có như bà, có nói gì đi chăng nữa người
ta cũng cho là đang ganh tỵ thôi. Yên tâm đi, nếu bà thích, tui sẽ ghi lại tỉ
mỉ từng chi tiết của buổi hẹn hò này cho bà để bà đỡ buồn vậy – Diệp Hân cũng
không vừa đáp trả lại.
Đổng Ngọc tức giận kéo cô bạn của
mình bỏ đi. Nhỏ Hằng và nhỏ nhìn nhau cười phá ra rồi đập tay nhau ăn mừng
chiến thắng.
21:57
Unknown
0 nhận xét :
Đăng nhận xét