Chap 5: Tấm ảnh ba
Leng keng…leng keng…..
Đúng lúc ấy thì tiếng chuông báo
hiệu giờ vào lớp đột nhiên vang lên cắt ngang cuộc nói chuyện của hai chúng
tôi, Toru lấy tay che miệng ngáp dài uể oải nói:
- Oáp…. Chán quá, đã vào lớp rùi,
thui để khi khác nhé
- Ừm…cũng được_ tôi gật đầu miễn
cưỡng nói, trong bụng thì tức anh ách, cái chuông chết tiệt lựa lúc nào không
kêu lại kêu đúng lúc này, mất hết cả hứng.
Dù không muốn nhưng tôi và Toru vẫn
phải dắt díu nhau vào lớp, vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ.
- Tiết này là tiết gì ấy nhỉ?_ tôi
đột nhiên hỏi.
- À…tiết sinh, haizz… lại phải gặp
cái con mụ cám hấp ấy rồi, người gì đâu mà suốt ngày mặc đồ đỏ chót thấy mà
ghê…_ Toru nhăn mặt dài dọng nói.
- Hehe chứ không phải nhìn thấy màu
đỏ thì thèm máu quá à?_ tôi cười.
- Chẹp..ừ thì cũng có chút chút, màu
đỏ nhạy cảm quá mà…hè hè.
Nhưng ngay khi vừa bước chân vào cửa
lớp, tôi chợt giật mình khi nhận ra hàng loạt những ánh mắt đều đổ dồn về phía
mình, có chuyện gì vậy nhỉ?? tôi nhíu mày ngơ ngác nhìn lại rồi cười như một
con ngố hỏi:
- Có chuyện gì à? Sao lại nhìn mình?
Ngay lập tức những đôi mắt đang nhìn
tôi vội vàng cụp xuống, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tôi nhíu mày tỏ
vẻ khó hiểu, nhìn bọn họ khắp lượt rùi quay sang hỏi Toru:
- Họ sao vậy?
- Ai biết, chắc uống nhầm huyết đơn
máu muỗi rồi, thui kệ bọn nó đi, cô sắp vào lớp rồi kìa_ Toru nhún vai lắc đầu
nói.
- Ừ…_ tôi gật đầu rồi nhanh chân
bước về chỗ mình.
Nhưng ngay lập tức khung cảnh trước
mặt đập vào mắt khiến tôi sững sờ, toàn thân như bị đóng băng, trên sàn nhà, ba
lô, sách vở, bút thước… của tôi bị vứt ngổn ngang, còn các giấy tờ linh tinh
thì bay loạn xạ, tôi trợn mắt lên nhìn lắp bắp hỏi:
- Chu..yện gì xảy ra vậy?
Một cậu bạn trai trong lớp nghe thấy
tiếng tôi hỏi liền dè dặt nói:
- Mình nghĩ cậu nên tìm một chỗ khác
đi, chỗ của cậu Kai đã ngồi trước rồi.
Là tên Kai đó làm ư?? Tôi bàng hoàng
nghĩ rồi ngay lập tức liếc mắt về phía chiếc bàn cuối cùng, ở đó có một chàng
trai tóc bạc đang dựa lưng vào tường ngủ, hai chân gác lên trên, khuôn mặt đẹp
tựa như hoa nhưng lại lạnh lùng, vô cảm đến đáng sợ.
Tôi nhìn mà mồm cứ há hốc ra, kinh
ngạc đến độ không thốt lên lời, hắn chẳng phải là tên tóc bạc mà lúc nãy tôi đã
gặp ở khuôn viên sau trường hay sao? Thật không ngờ trái đất lại tròn như vậy,
được lắm đã thế thì thù cũ cộng thù mới tôi sẽ trả một thể luôn, tôi hằn học
nghĩ rồi xăm xăm bước đến chỗ hắn, tức giận vỗ một cái thật mạnh xuống bàn rồi
hét lên:
- RẦM_ Dậy mau….Ai cho cậu làm thế
hả?
Sau tiếng hét của tôi, không khí lớp
chợt trở lên im lặng, ngột ngạt đến đáng sợ, liền sau đó là những tiếng rì rầm
nổi lên:
- OMG, con nhỏ này điên chắc, dám
phá giấc ngủ của Kai-kun.
- Thật đáng ghét, dám làm phiền Kai.
- Chẹp…sắp có án mạng rùi đây, ôi
không… lớp mình sắp mất một mĩ nhân rồi.
- Haizzz không còn cái dại nào hơn
cái dại này.
.
.
Kai từ từ mở mắt ra, nhìn tôi lạnh
lùng nói:
- Cút đi trước khi tôi xé cô ra làm
trăm mảnh….
Nhìn thấy đôi mắt màu tím lạnh lùng
pha chút đau thương của hắn, tôi chợt cảm thấy khó thở, vội nắm chặt lấy tay cố
giữ hơi thở bình thường, gằn giọng gay gắt nói:
- Đây là chỗ ngồi thầy giáo sắp xếp
cho tôi, vì thế tôi sẽ không đi đâu cả, cậu hãy mau xin lỗi tôi về việc làm quá
đáng của mình đi.
- Hừ…xin lỗi ư? Cô tưởng mình là
ai?
- Là ai không quan trọng, cái chính
là cậu đã xử sự không đúng.
- Cô không có quyền phán xét tôi,
cút đi trước khi tôi cho cô biến mất hoàn toàn_ hắn lạnh lùng nói.
- Cậu…
- Yume…đừng, nhịn đi được không, Kai
nói là sẽ làm đấy? Cậu lên bàn tui ngồi tạm nè_ thấy tình hình căng thẳng Toru
vội chạy đến níu tay tôi nhăn mặt nói.
- Không, sao tui phải chuyển đi? Tui
đâu có làm gì sai_ tôi dứt khoát rồi dựt mạnh tay ra.
- Đúng hay sai không quan trọng, cái
chính là bây giờ cậu phải thu dọn cái đống đồ dưới đất đã, cô giáo sắp vào đến
nơi rồi_ Toru vội nói.
Tôi quay lại nhìn đống đồ sau lưng
thở dài rồi hằn học nhìn hắn cuối cùng quay đầu đi đến chỗ sách vở bị vất tùm
lum thu dọn lại.
Khi nhấc đến chiếc ba lô tôi chợt
giật mình khi nghe thấy tiếng va đập leng keng, "thôi chết, tấm ảnh của
ba.." tôi bàng hoàng nghĩ rồi vội vàng mở ba lô, lôi tấm ảnh duy nhất của
ba mà tôi đã luôn đem theo từng ấy năm trời và coi nó như bảo vật vô giá ra.
Những mảnh vỡ cùng vết mực dài đập
vào mắt như ngàn mũi dao đâm vào trái tim tôi, bức ảnh duy nhất còn lại của ba
tôi đã bị vỡ tan tành, khung ảnh rời ra trông thật thảm thương, tấm ảnh bên
trong bị lọ mực vỡ ra dây vào hoen ố một mảng.
Tôi run run cầm tấm ảnh trên tay,
nhìn khuôn mặt cười méo mó của ba, lặng lẽ khóc đau đớn, những giọt nc mắt rơi
xuống mặn chát. Tôi cắn thật chặt môi, cố ngăn tiếng nấc, vất chiếc ba lô ra
một bên, cầm tấm ảnh trong tay đi đến chỗ Kai ngồi gằn giọng hét lên:
- Đồ tồi…
Ngay lập tức hắn mở mắt ra trừng
trừng nhìn tôi gằn giọng quát:
- Cô nói cái gì?
- Tôi nói cậu là đồ tồi_ tôi hét
lên.
- Cô muốn chết à?_ hắn nheo mắt nhìn
tôi giận dữ nói rồi nắm thật chặt tay đập mạnh xuống bàn.
_ XOẸT…
Tôi bỗng cảm thấy đau nhói, bên má
phải xuất hiện một vết cắt, máu chảy cả xuống, khung cửa kính bên cạnh vỡ làm
trăm mảnh.
Nhưng tôi không hề cảm thấy sợ hãi,
giơ tấm ảnh của ba lên hét thật to:
- Cậu là cái thá gì mà được quyền
chà đạp lên người khác, là cái thá gì mà dám làm vỡ tấm ảnh duy nhất của ba
tôi, là cái gì mà dám làm mất đi nụ cười hiền hậu của ông ấy_ tôi nói mà nước
mắt đã rơi lã chã, trái tim đau như bị ai bóp nghẹt…
Hắn hơi nhíu mày nheo mắt nhìn tôi,
đôi mắt màu tím khẽ ánh lên một nỗi buồn man mác, nhưng ngay lập tức hắn lại
trở về với vẻ lạnh lùng thường trực thản nhiên nói:
- Bức ảnh có vỡ hay không, không
liên quan đến tôi, là do cô tự chuốc lấy, tốt nhất là cô hãy biến đi trước khi
tôi giết cô….
- Hahahaha……_ tôi cười khan rồi cay
đắng nói_ chết ư? Cậu nghĩ tôi sẽ sợ à? Tấm ảnh này là sinh mạng của tôi, ảnh
đã bị vỡ, bị nhòe mực vậy thì mạng sống của tôi, tôi còn cố giữ làm gì?
- Hừ…Ảnh thì lúc nào chụp chẳng
được, chỉ có người điên mới vì một bức ảnh mà đánh đổi cả mạng sống của mình_
hắn nhếch môi mỉa mai nói.
- Lúc nào cũng chụp được ư?_ tôi cay
đắng hỏi lại, cắn răng cố ngăn tiếng nấc nghẹn ngào_ Cậu có thể chụp lại cho
tôi được không khi người ấy mãi mãi không thể cười với tôi được nữa, mãi mãi
không thể đứng cạnh tôi, nói chuyện với tôi, cùng tôi làm mọi việc như lúc xưa
nữa? Tại sao cậu lại cướp đi nụ cười của ông ấy trong tôi, cướp đi hình ảnh duy
nhất mà ông ấy để lại….?
Kai im lặng nhìn tôi không nói gì,
khuôn mặt vẫn lạnh lùng vô cảm, không khí trong lớp ngột ngạt đến khó chịu
- Trên đời này, tôi ghét nhất là những
kẻ kiêu căng hơm hĩnh luôn tự cho mình là đúng như cậu…._ tôi nói rồi ôm bức
ảnh chạy vụt ra khỏi lớp bỏ mặc tiếng gọi í ới của Toru ở đằng sau…
Chương 6: tên thuần chủng biến thái
Tôi ôm bức ảnh của ba chạy ra khuôn
viên phía sau trường, ngồi thụp xuống dưới gốc cây hoa anh đào, thở hổn hển, cố
gắng lau sạch những giọt nước mắt đau thương còn đọng lại trên mặt.
Trời về đêm, không khí lạnh bên
ngoài khiến tôi rùng mình, ngồi ôm gối co ro, từng cơn gió cứ thi nhau tạt vào
mặt khiến tôi lạnh buốt. Tôi cắn răng, cố lấy lại hơi thở bình thường, cầm bức
ảnh đã vỡ vụn trên tay, đau đớn chỉ trực òa khóc.
- Tại sao? Tại sao ba lại bỏ con đi
sớm như vậy? Nếu vẫn còn ba ở bên cạnh thì h con đâu phải đau khổ như thế này….
Tôi lấy tay xoa xoa tấm ảnh cay đắng
thốt lên.
- Au……_ chợt tôi giật mình khẽ kêu
lên, một mảnh thủy tinh vỡ đâm vào tay tôi, máu tứa ra. Tôi hơi rùng mình, cắn
răng đưa tay lên định liếm sạch máu thì đột nhiên bàn tay tôi bị ai đó giữ lại,
một chàng trai với gương mặt đẹp như hoa, dáng người thanh thoát trên môi nở nụ
cười tươi tắn đang ngồi quỳ xuống ngay sát cạnh tôi. Tôi giật mình hoảng hốt
kêu lên, cố gắng rút tay mình ra:
- Anh là ai vậy? Thả tay tôi ra.
- Haha…đừng cuống lên thế cô bé,
ngoan ngoãn đi thì tôi sẽ nhẹ nhàng_ hắn nhìn khuôn mặt hốt hoảng của tôi nói
rồi nở một nụ cười cực đểu, thấy vậy tôi hoảng hốt cố gắng giằng tay mình lại
gằn giọng quát:
- Bỏ tay ra ngay trước khi tôi nổi
giận.
- Chà dễ thương quá, em giận lên
trông lại càng xinh hơn đấy_ hắn nhếch mép nói và áp tay tôi lên môi mình, dùng
lưỡi liếm những giọt máu vương trên tay tôi.
- Anh đang làm gì vậy hả? Bỏ ra mau_
tôi cắn răng hét lên.
- Ưm…máu của em thơm quá, đúng loại
tôi thích, haizzz… lâu nay cứ phải dùng huyết đơn, chán quá rồi, nếu không
phiền, em có thể cho tôi xin chút máu chứ.
- Đừng..ăn nói bậy bạ, tôi sút đi
bây giờ._ tôi lắp bắp nói, người run lên vì sợ, không phải hắn định hút hết máu
của tôi đấy chứ?? Huhuhu tôi không muốn thành một cái xác chết khô đâu, kinh dị
lắm….
- Hê hê, dễ thương ghê, em yên tâm
đi cứ ngoan ngoãn anh thì sẽ không bạc đãi đâu_ cái giọng nói ngang phè phè của
hắn lại vang lên khiến tôi rùng cả mình. Rồi nhân lúc hắn không để ý, tôi vớ
luôn một mảnh thủy tinh vỡ trong khung ảnh đặt bên cạnh, vung tay phật mạnh về
phía hắn.
_XOẸT_ Á …._ Hắn kêu lên thất thanh,
một vết cắt dài xuất hiện trên cánh tay trắng muốt của hắn, máu liên tục túa ra
mùi xộc lên nồng nặc, tôi sợ hãi thở hổn hển, người run lên cầm cập, cầm mảnh
thủy tinh trên tay cố cứng giọng nói:
- Đừng có lại gần đây, không tôi cho
anh đứt mạch máu đấy…
- Hừ…hê hê em dữ thật đấy, đây là
lần đầu tiên có một đứa con gái đối xử với tôi như vậy, chẳng nhẽ em không biết
tôi là ai?_ Hắn nhìn tôi chằm chằm, khẽ nhếch môi hỏi, đôi mắt ánh lên tia nhìn
vừa giận dữ vừa thú vị.
- Sao..sao tôi phải biết anh là ai?
Nếu anh nói anh là con trai của thủ tướng nước Nhật may ra tôi còn sốc_ tôi
nói, tay vẫn cầm mảnh thủy tinh vỡ chĩa về phía hắn.
- Ủa? sao em biết?_ hắn ngạc nhiên
hỏi tôi.
- Sặc…Cá..i gì? Anh là con trai của
thủ tướng thật đấy à? Vậy ra thủ tướng cũng là Vampire ư?_ tôi nói gần mếu, mặt
nghệch ra hỏi hắn, bàn tay đang cầm mảnh thủy tinh buông thõng xuống.
_ Vụt…Nhanh như chớp, hắn đã xuất
hiện ngay bên cạnh tôi, khiến tôi giật mình không kịp trở tay, mảnh thủy tinh
bị rơi xuống đất vỡ tan tành…….
- Em ngây thơ thật đấy, mới nói thế
mà đã tin rồi_ hắn nắm tay tôi cười đểu nói.
- Anh…_ tôi kêu lên thất thanh,
nhưng chưa kịp nói hết câu đã giật mình bởi cảm giác nhột nhột ở cổ, tôi sợ
hãi, dùng tay đầy hắn ra hét lên:
- Đồ biến thái, làm cái gì thế hả?
- Không phải tôi đã nói với em trước
rồi sao? Tôi rất muốn thưởng thức vị ngọt từ máu của em, chà…chắc là ngon lắm
đây.
_ BỐP…
Nghe những lời hắn nói, tôi giận
điên cả người, vung tay tát cho hắn một cái nháng lửa, trên khuôn mặt thanh tú
hằn rõ năm ngón tay. Hắn có vẻ bàng hoàng, sửng sốt đưa tay lên sờ má, nhìn tôi
trừng trừng, rồi ngay lập tức nhếch mép cười trông như con đười ươi nheo mắt
nói:
- Khà..khà… em làm tôi hơi giận rồi
đấy, sao em lại nỡ thẳng tay với khuôn mặt đẹp như tranh của tôi vậy hả?
Tôi nghe hắn nói mà suýt chút nữa là
nôn luôn chỗ cơm trong bụng ra, người đâu mà chảnh kinh khủng, đẹp trai mà biến
thái thì làm cái quái gì, hắn và cái tên Kai Kái gì kia chắc cũng cùng một
ruộc, tôi hằn học nghĩ rồi gằn giọng nói:
- Ở đâu ra cái định nghĩa, cứ đẹp
trai thì không được đánh à?
- Ha ha, em nói đúng lắm, nhưng em
biết không, phàm là những người càng đẹp trai thì lại càng đáng sợ, vì thế… tôi
sẽ không tha thứ cho cái tát cũng như vết thương vừa rồi em gây ra cho tôi
đâu_hắn gằn giọng nói.
- Vậy anh muốn làm gì tôi?_ tôi bực
mình hỏi lại.
- Làm gì ư? Thì phải trừng phạt em
chứ còn gì nữa, em là người đầu tiên dám đánh Takeshi thuộc cấp độ bạch kim của
Volt đấy….
Hắn nhếch môi nói rồi không để tôi
kịp ư hử gì, bàn tay hắn siết thật mạnh cổ tay tôi xoay ngược tôi lại đến nỗi
tôi nghe được tiếng xương của mình kêu răng rắc (híc híc), khuôn mặt hắn áp sát
mặt tôi, rồi từ từ trượt xuống cổ, tôi bỗng rùng mình, vội hét lên:
- Dừng..dừng lại, anh làm cái gì vậy
giờ.._Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu đã bị hắn đưa tay lên chặn họng.
Hai bàn tay của tôi đều bị hắn khống
chế, phải làm sao đây, tôi sắp bị cắn rồi, chỉ vài giây nữa thôi, hàm răng nanh
của hắn sẽ cắm phập vào cổ tôi, Ôi chúa ơi, đáng sợ quá, có ai, có ai cứu tôi
không, help me…
- Takeshi, mấy chuyện này mà bị
người khác nhìn thấy thì không hay đâu._ một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy
lực đột nhiên vang lên khiến hắn giật mình, vội ngẩng đầu lên, quay lại nhìn.
Tôi như người vừa thoát khỏi cơn mê,
cuống quýt ôm lấy cái cổ đáng thương của mình, rồi theo một phản xạ tự nhiên,
chạy đến núp đằng sau người vừa phát ra tiếng nói sợ hãi bấu chặt lấy vạt áo
của người ấy.
- Xem ra cậu có vẻ thích chọc phá
tôi nhỉ Tooya, việc tôi làm không liên quan đến cậu, biến đi_ Takeshi nhíu mày
bực mình nói.
Cái gì? Tôi ngạc nhiên suýt nữa thì
bật thốt lên, Tooya ư? Vậy ra người vừa mới cứu tôi là anh Tooya? Ngay lập tức,
tôi vội buông tay mình ra, tim bỗng đập thình thịch, mặt đỏ bừng lên, sao lúc
nào anh ấy cũng xuất hiện kịp thời vậy nhỉ?
- Ta cũng không hề muốn phá đám cậu,
nhưng việc làm chướng mắt của cậu cứ đập vào mắt ta thì phải làm thế nào?_
Tooya nhìn Takshi nở một nụ cười nhẹ nhàng nói.
- Tôi không quan tâm cậu có nhìn
thấy hay không? Nhưng tôi cảnh cáo nếu cậu xen vào việc của tôi thì tôi sẽ
không để yên đâu_ Takeshi gầm gừ nói.
- Hừ…_ Tooya khẽ cười nói_ Không để
yên ư? Vậy cậu sẽ làm gì được tôi?
Tên Takeshi định mở mồm nói gì đó
nhưng lại thôi, giận dữ nghiến răng trèo trẹo, quai hàm bạnh ra nhìn Tooya bằng
đôi mắt đầy phẫn nộ.
- Cậu nên nhớ ta là ai, ta có quyền
xử lí tất cả những người vi phạm nội qui của học viện, kể cả người của Volt
cũng không ngoại lệ, việc làm vừa rồi của cậu nằm trong số những điều cấm của
Lanci đấy…._ Tooya từ tốn nói, khuôn mặt vô cùng bình thản.
- Tooya Hondo, cậu nhớ đấy._ Takeshi
buông một câu đe dọa rồi quay người định bỏ đi, nhưng đang đi đột nhiên hắn
quay đầu lại, nheo mắt nhìn tôi rồi nhếch môi nở một nụ cười đểu, tôi nhìn thấy
mà rùng mình, lạnh cả xương sống, híc híc.
- Em không sao chứ?_ giọng nói dịu
dàng như gió thoảng bên tai của anh Tooya đột nhiên vang lên khiến tôi giật
mình, vội tĩnh tâm lại, nhe răng cười một cái nói:
- Vâng, em không sao.
- Mặt em…..
- À…ừm, em bị vấp ngã ấy mà, hơ hơ
không sao.._ tôi ấp úng nói rồi cười như một con ngố.
Tooya nhìn tôi dịu dàng, rồi chẳng
nói chẳng rằng, anh ấy khẽ nâng mặt tôi lên, áp môi của mình vào vết cắt trên
mặt tôi. Những cánh hoa anh đào khẽ bay bay trong gió tạo lên một khung cảnh
lãng mạn cực kì
Khi làn môi dịu dàng, mát lạnh
thoang thoảng mùi hương hoa hồng của anh ấy vừa chạm vào, tôi chợt giật mình,
máu dồn cả lên não, mặt đỏ phừng phừng, nửa muốn đứng im, nửa muốn đẩy anh ấy
ra, ngay lúc này đây, tôi bỗng cảm thấy thật dễ chịu, vết thương trên mặt không
hề đau đớn nữa…
Nhưng cuối cùng lí trí đã vượt lên
tất cả, tôi dằn lòng, cố ngăn tiếng đập thình thịch của trái tim mình lại, khẽ
ngoảnh mặt đi, đưa tay lên mặt xoa xoa vết thương cười thật tươi nói:
- Em không sao đâu, chỉ là một vết
thương nho nhỏ thui mà…Á, suýt quên_Tôi bật kêu lên, rồi vội chạy đến chỗ gốc
cây anh đào, nhặt tấm ảnh của ba lên, thở phào nhẹ nhõm…may quá, nó vẫn còn
đây.
- Người trong hình là ba của em?_
tiếng nói dịu dàng của anh Tooya đột nhiên vang lên ở ngay bên cạnh, khiến tôi
giật mình, vội quay đầu lại, mỉm cười nói:
- Vâng, ông ấy là ba của em.
- Bức ảnh…._ Tooya nhìn chằm chằm
vào khung ảnh đã bị vỡ, nhíu mày nói.
- À…vâng là do em bất cẩn nên làm
hỏng.
- Nếu không phiền, ta có thể giúp em
sửa lại nó_ Anh Tooya nhẹ nhàng nói.
- Thật không ạ? Anh có thể sửa nó
sao? Hura…Yahoo…._ Tôi kêu lên sung sướng, rồi không kiềm chế được nhảy đến ôm
chầm lấy anh ấy, đang tận hưởng niềm hạnh phúc bất tận thì tôi chợt nhận ra
việc làm quá lố của mình, vội vàng buông tay ra, nhìn khuôn mặt bình thản của
anh ấy, cười méo mó, rồi rụt rè đưa tấm ảnh ra nói:
- Ơ hơ…Cảm ơn anh rất nhiều, ơn này
em chắc chắn sẽ trả.
- Em sẽ trả ta cái gì nào?_ Tooya
nhìn tôi dò hỏi, ánh mắt màu đen huyền ảo khẽ liếc xuống cổ tôi.
Ngay lập tức, tôi vội đưa tay lên
giữ lấy cái cổ mình, chuẩn bị bén gót chạy một mạch trước khi bị tấn công lần
nữa.
- Hahaha…em nghĩ ta tệ đến thế sao?_
Anh Tooya bật cười nhìn tôi hỏi.
- Ơ..ừm, mẹ em dặn là không được dại
trai_ tôi ngây thơ nói.
- Khục…khục…em yên tâm đi, ta không
đói đến mức đi tấn công người khác đâu_ Tooya khẽ ho nhẹ cố nín cười nói_ Vậy
thế em định trả ta bằng cái gì?
- Ngoại trừ cái đấy ra thì em có thể
trả anh bất cứ thứ gì_ tôi kiên quyết nói.
- Thật sao?_ Anh Tooya nhướn mày
nhìn tôi hỏi.
- Vâng…à quên tất nhiên là những
việc nằm ngòai khả năng của em_ tôi ngập ngừng nói, rồi đế thêm một câu trả
treo_ Nhưng trước tiên anh phải chữa ảnh cho em đã rồi hãng đòi trả công chứ.
- Ừm..tất nhiên, vậy tấm ảnh này
giao cho ta xử lý nhé…
- Vâng cảm ơn anh nhiều nhiều…à ừm,
em vào lớp trước đây, xin lỗi vì đã phiền anh_ tôi nói rồi nhanh chóng chạy
biến vào lớp.
------------------------------
- Em không nhớ ta sao, Yume? _ Tooya
nhìn theo bóng cô gái nhỏ khẽ thì thầm_ cuối cùng thì em cũng đã trở về với thế
giới vampire…
"- Anh Tooya ơi, Yume đi rồi,
anh có nhớ Yume không?
- Tất nhiên rồi, anh sẽ không bao h
quên em cả, nhưng em cũng không được quên anh đâu đấy nhé!
- Vâng ạ
..."
00:06
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét