Chap 20: Anh Hùng
Sau khi dọn dẹp xong đống rác do
chính mình bày ra, tôi uể oải định đứng dậy đi về kí túc xá thì chợt nhìn thấy
một chiếc áo cánh đen bị rơi ở đằng sau cái ghế. Tò mò, tôi đi đến nhặt nó lên,
mùi hoa anh đào thơm thoang thoảng tỏa ra từ chiếc áo khiên tôi mê mẩn.
Săm soi chiếc áo một hồi, tôi chợt
bật thốt lên:
- Ủa? đây là áo của Kai mà, sao nó
lại ở đây?
Tôi nhíu mày nhìn chiếc áo rồi lẩm
bẩm:
- Chẳng lẽ, hắn đã dùng chiếc áo này
để đắp cho mình, nhưng mình ko để ý nên trong lúc hốt hoảng đã hất nó đi
Lời nói vừa thoát ra khỏi miệng, tôi
đã lập tức vung tay gõ vào đầu mình tự nhủ:
- Xùy xùy xùy, mình đang nghĩ linh
tinh gì thế này, người như hắn thì làm sao biết quan tâm đến ai khác cơ chứ,
thui cứ cầm cái thổ tả này về rồi lúc nào đem trả hắn sau cũng được.
Tôi nghĩ rồi sải chân bước về kí túc
xá đồng
.
.
- Cậu đi đâu bây h mới về, có biết
tôi và Mika lo lắng lắm không?
Vừa mở của bước vào Toru đã nhào đến
lắc tay tôi như điên hỏi
- Ờ, ừm xin lỗi, tôi ra khuôn viên
sau trường sửa lọ sao ấy mà_ Tôi ấp úng nói
- Khuôn viên sau trường?_ Toru đột
nhiên hét lên
- Ừ, chỗ đó thì làm sao?_ Tôi nhìn
phản ứng của nó nhướn mày hỏi
- Cậu không biết thật hả?_ Toru dò
hỏi
- Biết cái gì mà biết cơ?
- Khuôn viên đằng sau dãy nhà cấp C
là địa phận của riêng Kai, không có học viên cấp C nào dám mò tới đấy cả đâu_
Toru thì thào nói
- Vớ vẩn, ở đâu ra cái thói độc tài
phát xít ấy thế, khuôn viên là của chung chứ có phải của riêng hắn đâu_ Tôi bất
bình nói
- Haizzz..vậy là cậu chưa nghe câu
nói cửa miệng của các học viên cấp độ đồng rồi_ Toru thở dài nói.
- Câu gì cơ?
- Đối với Kai, không có gì là không
thể. À, nhắc đến Kai mới nhớ, cậu đã xin được chỗ ngồi chưa? Nghe Mika nói là
cậu định tặng Kai lọ sao mà?
- Ừ, tặng rồi
- Thế cậu ấy có đồng ý không?_ Toru
hồi hộp hỏi
- Tất nhiên, tôi đã ra tay là gạo
xay ra cám mà, he he, chẹp.. nhưng mà hắn cũng thật ki bo, cả một cái bàn rộng
như thế mà chỉ chia cho tôi có 1/5, đúng là chả ga lăng tẹo nào cả_ Tôi chép
miệng nói
- Thậ hả?_ Toru reo lên, lắc vai tôi
như điên cười nói_ Cậu may thật đấy he he, nhưng mà….
- Nhưng mà làm sao?_ Tôi lo lắng hỏi
Toru khẽ nhíu mày, khuôn mặt tỏ vẻ
đăm chiêu nói:
- Điều này thật sự rất là lạ, Kai xử
xự không giống với tính cách của cậu ấy gì cả, có khi nào…
- Có khi nào cái gì?_ tôi suốt ruột
hỏi
- Hình như Kai đặc biệt quan tâm đến
cậu hay sao ấy_ Toru suy nghĩ một hồi rồi kêu lên
- Không hiểu_ tôi ngớ ngẩn nói
- giời ạ, thế mà cũng ko hiểu. Nhưng
thôi không hiểu cũng không sao, mà nếu thật Kai quan tâm đến cậu thì Mika…
- Mika làm sao?
- À, ừm không sao…không sao, đừng để
ý_ Toru vội xua xua tay cười lấp lửng
- Nói cái gì chả hiểu_ tôi càu nhàu
rồi căng mắt ngó quanh quất phòng hỏi_ Ủa? Mika đâu rồi?
- À, vừa nãy cậu ta chạy đi tìm cậu,
đến giờ vẫn chưa thấy về_ Toru khẽ nhíu mày nói
- Vậy à? Thôi bây giờ cậu ngồi đây
nhé, tôi đi kiếm Mika _ tôi nói rồi ko để Toru kịp ư hử gì đã chạy vội ra ngoài
.
.
Đang lơ tơ mơ ko biết đây là chỗ nào
chợt tôi giật mình vội quay đầu lại khi nghe thấy có tiếng người gọi mình:
- Yume…
Trái tim tôi khẽ loạn nhịp, người
con trai đang đứng dựa vào gốc cây phong đỏ, khuôn mặt đẹp như tranh, nhìn tôi
nở nụ cười ấm áp, đôi mắt đen huyền đầy u uẩn khiến ai khi nhìn thấy cũng như
bị hút vào.
Tôi bỗng thấy mặt mình đỏ lên, lúng
búng cúi đầu ấp úng nói:
- Anh Tooya, sao anh lại ở đây?
- Cái này tôi phải hỏi em mới đúng,
sao em lại xuất hiện ở khuôn viên sau dãy nhà khu A vậy?_ Tooya nhìn tôi cười
dịu dàng
- Ơ…_ Tôi hơi ngớ người ra một lúc
rồi vội nhìn sang cảnh vật xung quanh, tá hỏa kêu lên_ Thôi chết, em xin lỗi,
em đi ngay đây.
Xong tôi quay đầu định bỏ đi thì
chợt giật mình khi nghe thấy tiếng gọi giật lại:
- Khoan đã đừng đi vội, tôi cũng
đang định đi tìm em mà
- Tìm em?_ tôi quay lại, chỉ tay vào
mình ngạc nhiên hỏi
- Đúng vậy_ Tooya gật đầu rồi nhanh
chóng đi đến chỗ tôi dịu dàng nói_ Em chờ tôi một chút nhé
Rồi anh ấy khẽ mỉm cười đưa tay lên
miệng huýt sáo
_ HUÝT..._ từ đằng xa một con quạ
đen bay đến, nó phải to gấp mấy lần con quạ bình thường, trên miệng nó ngậm một
bức ảnh
- Cupid, tốt lắm đem nó lại đây_
Tooya kêu lên, gật đầu mỉm cười
Con quạ ngoan ngoãn nghe lời bay đến
rồi xà xuống vai Tooya thảy tấm ảnh vào tay anh ấy
Làm xong việc nó chợt quay sang nhìn
tôi chăm chú, đôi mắt khẽ ánh lên tia sáng, rồi nhanh như chớp nó bay đến xà
xuống vai tôi, âu yếm gõ gõ cái mỏ của mình vào má tôi
Vì quá bất ngờ nên tôi không phản
ứng đc gì cứ đứng đực ra đấy, ko lẽ con quạ này định mổ nát mặt tôi à? Tôi bàng
hiangf nghĩ mặt xanh như tàu lá chuối.
Nhìn thấy khuôn mặt như sắp mếu của
tôi, anh Tooya bật cười khẽ huýt sáo gọi:
- Cupid, trở về phòng đi, mày hết
phận sự rồi
Con quạ nghe gọi liền quay lại nhìn
anh Tooya sau đó lại ngó sang tôi, đôi mắt khẽ ánh lên sự thất vọng, rồi nó khẽ
gõ mỏ vào má tôi lần cuối sải cánh bay đi
- Em không sao chứ?_ Tooya nhìn
khuôn mặt đực ra của tôi dịu dàng hỏi
- Hơ hơ, em không sao._ Tôi xua xua
tay cười như một con ngố nói
- Ừm, vậy được của em đây_ Anh Tooya
đột nhiên nói rồi chìa cho tôi bức ảnh của ba, khung ảnh vỡ đã lành lặn trở
lại, vết mực hoen đã ko cánh mà bay, tôi run run đón lấy bức ảnh đờ người nhìn
nó rồi ko kiềm chế đc reo lên:
- Tuyệt quá, còn đẹp hơn lúc trước
nữa, anh làm thế nào mà hay vậy?
- Đây là một trong nhưng năng lực
đặc biệt của dòng thuần chủng, thế nào em có hài lòng không?
- Vâng, em thích lắm. À đúng rồi, em
có nói là sẽ đền ơn anh, bây giờ anh muốn em làm gì cứ yêu cầu đi, em sẽ cố
gắng hoàn thành._ Tôi khảng khái nói
- Haha, lúc đó tôi chỉ đùa thôi, em
tin là thật à?
- Không được, có ơn đền ơn, có oán
đền oán, anh mau nói đi
- Ừm…vậy thì tôi có một yêu cầu nhỏ_
Anh Tooya hơi cười nói
- Anh cứ nói đi, em sẽ cố gắng hét
sức
- Em….có thể ôm tôi một chút được
ko?
- Hả?_ tôi giât mình kêu lên, suýt
nữa thì ngã lộn nhào, đầu óc choáng váng, tôi lắp bắp hỏi lại:
- Ô..ôm á, anh đang đùa em phải
không?
- Sao thế? Khó quá à?_ Tooya nhướn
mày hỏi tôi
- Không… không phải, chỉ là em_ tôi
ấp úng nói rồi cứ đứng đó nhăn nhó
Một lúc lâu sau, anh Tooya khẽ thở
dài lên tiếng:
- Thôi, nếu em không muốn tôi cũng
ko ép_ Nói xong anh ấy định quay đầu bỏ đi, khuôn mặt tỏ vẻ thất vọng
- Khoan, khoan đã…_ tôi vội vã kêu
lên rồi ko hiểu mình đã lấy ở đâu ra dũng khí chạy đến khẽ vòng tay ôm lấy anh
ấy.
Mùi hương hoa hồng thơm thoang
thoảng khiến tôi như mụ đi, trong khoảnh khắc ấy tôi chợt giật mình khi thấy
những mảnh vỡ của kí ức, một cảm giác quen thuộc chợt ùa về, vòng tay cùng hơi
ấm của anh Tooya khiến đầu óc tôi gần như choáng váng, hơi thở nặng nhọc.
Một lúc lâu sau tôi chợt giật mình
buông tay ra, ngượng nghịu nhìn anh ấy rồi ko kịp chào hỏi gì tôi đã phóng giò
bỏ chạy.
.
.
=====================================
Tooya nhìn theo bóng cô gái nở nụ
cười ấm áp nói nhỏ:
- Một ngày nào đó anh sẽ mang em trở
về bên anh, dù bằng bất cứ giá nào, nhất định đấy.
Rồi anh khẽ huýt sáo gọi:
- Ra đây nào Cupid, mày cũng thấy
phải ko? Nàng công chúa nhỏ của cả tao mà mà đã trở về rồi, bắt đầu từ bây h
mày hãy thay tao để ý đến cô ấy, nếu có chuyện gì xảy ra phải báo cho tao biết
ngay.
=========================================
Ở một góc nhỏ trong khuôn viên của
dãy nhà khu A, có một nhóm vampire đang vây quanh một cô gái thuần chủng cấp độ
bạch kim.
- Rima sa-ma chị tính sao đây? Con
nhỏ đó dám ôm Tooya sa-ma kìa
- Đúng đó, con nhỏ đó chỉ là 1 vam
cấp C mà dám…
- Đừng cuống lên thế, để từ từ ta sẽ
giải quyết, những ai dám động đến Tooya sa-ma ta quyết sẽ không bỏ qua._ Cô gái
thuần chủng có khuôn mặt đẹp cùng đôi mắt màu xanh nc biển nhẹ nhàng lên tiếng,
giọng nói phát ra từ đôi môi nhỏ nhắn ấy nham hiểm đến nỗi khiến người khác
rùng mình.
- Nhưng chúng ta học khác khối làm
sao để gọi con nhỏ đó ra giải quyết
- Đó là cái vấn đề ta đang nghĩ, phải
có một người thân thiết với nó ra tay dụ nó vào tròng…_ Cô nàng thuần chủng đăm
chiêu nghĩ
- Nhưng ai hả sa-ma?
- Đúng vậy ai bây giờ?
Đám người lại nhao nhao lên
…
- Để tôi.
Một cô gái với mái tóc đen dài đột
nhiên bước đến, đôi mắt khẽ ánh lên sự gian tà
02:28
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét