Chap 11: Vòng tay lạnh lẽo
_ RẦM…
Tôi không kịp phản ứng gì ngoài việc
kêu thét lên, cả người bay vào bàn tiệc bên cạnh, chén đĩa, li rượu để trên bàn
vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh sắc nhọn thi nhau cắm vào chân vào tay tôi,
máu tứa ra xối xả, bộ đồng phục trắng lấm lem máu.
Mọi người xung đều bàng hoàng, sợ
hãi, người nào cũng vội vã bịt chặt mũi lại, cố nín thở và đứng tản ra, không
ai dám đến gần tôi cả.
Toru nhìn trân trân nhìn vào cảnh
tượng đang diễn ra trước mắt rồi vội vã chạy đến bên cạnh tôi, ngó những vết
thương trên người tôi, òa khóc nức nở:
- Huhuhu Yume ơi….tôi xin lỗi, tất
cả cũng chỉ tại tôi..huhuhu phải làm sao đây? Làm sao đây, máu chảy nhiều
quá..huhuhu….
Tôi đau đến mất cảm giác, cả người
như bị tê liệt, cố gắng chống bàn tay không bị thương của mình xuống và ngồi
dậy, nhìn Toru cười yếu ớt:
- Không sao đâu, cậu đừng lo, những
vết thương này có là gì đối với một vampire.
- Còn nói không sao…cậu đang chảy
rất nhiều máu kìa…huhuhu, tất cả cũng chỉ tại tôi bất cẩn, tôi vô dụng, tại sao
tôi lại làm đổ rượu vào giầy của Hajim sa-ma chứ…huhuhu._ Toru nói trong tiếng
nấc, rồi dùng tay tự đánh vào mình.
- Sao lại trách cậu, muốn trách thì
phải trách xã hội vampire quá bất công, đã để cho những tên hèn hạ như hắn chà
đạp lên chúng ta_ tôi giữ lấy tay Toru cứng rắn nói rồi quay ra nhìn thẳng vào
mắt hắn không hề e sợ.
Thấy vậy Hajim tức giận nhìn tôi
trừng trừng, rồi ngay lập tức sải bước đến chỗ tôi bị ngã.
- Tránh ra…_ hắn hét lên rồi thô bạo
hất Toru sang một bên, ngồi xuống bên cạnh tôi, bóp thật mạnh cằm tôi hất lên
nói:
- Giỏi lắm, chết đến nơi rồi mà còn
mạnh miệng.
Tôi cắn thật chặt môi, bàn tay nắm
chặt một miếng thủy tinh, trừng trừng nhìn hắn, rồi nhân lúc hắn không để ý,
tôi dùng chút sức lực cuối cùng vung tay lên định đâm thẳng miếng thủy tinh vào
người hắn, nhưng tiếc là đã bị hắn phát hiện ra và nhanh như chớp hất mạnh mảnh
thủy tinh vỡ trên tay tôi khiến nó văng ra xa.
- Cô nghĩ mình có thể làm gì được
tôi trong cái bộ dạng này….
Hắn ta gằn giọng nói rồi cầm lấy bàn
tay bị thương của tôi, khẽ liếm máu trên đó, đôi mắt đỏ au lộ rõ vẻ ham muốn
tột cùng.
Tôi sợ hãi thở hổn hển, muốn đẩy hắn
ra nhưng không thể, tay và chân tôi đều không thể cử động nổi, đúng vào lúc ấy,
đột nhiên có tiếng nói vang lên ở đằng sau:
- Hajim, cậu đang làm gì vậy?
Nghe thấy tiếng nói, Hajim vội dừng
lại, quay người ra nhìn, tôi thấy vai hắn run lên bần bật.
May quá…Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm,
liếc mắt nhìn người vừa phát ra tiếng nói. Đúng lúc ấy, người kia cũng quay ra
nhìn tôi, đôi mắt đen huyền đẹp như pha lê ánh lên sự đau đớn, xót xa.
Dù đau nhưng tôi vẫn cố mỉm cười lẩm
bẩm trước khi ngã xuống vì mất quá nhiều máu: " Là anh ấy… may quá, mình
được cứu rồi"
Nhanh như cắt, Tooya đã xuất hiện ở
ngay bên cạnh tôi, dịu dàng lau đi vệt máu trên mặt tôi lo lắng hỏi:
- Em không sao chứ?
- Vân..g em không sao, chỉ hơi đau
chút thôi, anh đừng bận tâm….
- Ừm…vậy em nằm đây chờ ta, ta phải
đi giải quyết một số chuyện đã_ anh ấy dịu dàng nói rồi quay sang Toru_ Em hãy
chăm sóc cho Yume nhé.
Sau đó Tooya sempai nhẹ nhàng đứng
dậy khẽ ngoắc tay ra hiệu cho Hajim lại gần, hắn ta nhìn Tooya bằng đôi mắt lấm
lét sợ hãi, từ từ bước đến rồi vội vàng cầu xin:
- Anh Tooya, em sai rồi, xin anh hãy
tha thứ cho em….
Đôi mắt của Tooya khẽ ánh lên tia
lửa giận dữ, anh ấy nhẹ nhàng đi đến bên Hajim từ tốn nói:
- Không cần phải sợ hãi thế đâu, ta
nghĩ mình sẽ không làm cậu bị thương…
- Dạ! Em cảm ơn anh…_ Hắn ta rối rít
cảm ơn, cười phào nhẹ nhõm
- …Bởi vì ngay lúc này đây, ta sẽ
GIẾT cậu…._ Tooya nói nốt câu rồi ngay lập tức dùng tay tạt một cú thật mạnh
vào mặt Hajim khiến cả người hắn bắn văng vào tường…
Mọi người xung quanh đều bàng hoàng
trước cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều sợ hãi đến không thốt lên lời. Tôi nắm
thật chặt tay mấp máy môi muốn gọi anh Tooya nhưng không tài nào thốt lên
lời….đột nhiên có một vòng tay nhẹ nhàng nhấc bổng tôi lên, mùi hoa anh đào
thơm thoang thoảng.
Tôi mệt mỏi hé mắt ra nhìn, là
Kai…Ủa? lẽ nào tôi bị ảo giác, nhưng mái tóc màu bạc đầy ma mị đó, khuôn mặt
đẹp như tranh đó không thể lẫn vào đâu được, nhưng…nhưng sao hắn lại xuất hiện
ở đây? Lại còn bế tôi nữa chứ.
Trong phút chốc, tim tôi bỗng đập
thình thịch, mặt đỏ cả lên, tay nắm chặt lấy vạt áo hắn lắp bắp nói:
- Cậ..u sao..lại?
- Đừng hiểu lầm, chẳng qua là tôi
muốn nhanh chóng tống khứ cô vào bệnh xá thôi. Mùi máu của cô xộc ra khiến tôi
không tài nào nuốt nổi cơm_ hắn lạnh lùng cau có nói, rồi tiếp tục lướt đi.
Haiz cái giọng nói đang ghét này thì
đúng là của hắn rồi, nhưng thôi lúc này tôi chẳng rảnh mà đôi co với hắn….đau
quá, tôi nghĩ rồi buông thõng bàn tay, mệt mỏi ngất đi trong vòng tay lạnh lẽo
của Kai…
20:36
Unknown
Posted in
0 nhận xét :
Đăng nhận xét